Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Chương 1 Đối Thoát Dưới Dòng Sông
Bên bờ sông Lục Giang, sương mù hòa lẫn tiếng róc rách của nước chảy rừng rực như thể một bản hòa ca cổ xưa đang khẽ gọi tên người lắng nghe.
Lý Hoàng Minh nắm chặt cuốn sổ Da bìa dày—Đồ Thư Quán—trong tay mình, ánh mắt dường như còn còn đắm chìm trong những ký hiệu vàng son của công thức “Món Nước Tinh Khiết”.
Hắc Đào cười lạnh lùng, giọng vang vọng cả trầm bình của núi lửa đáy sâu:
"Ngươi nghĩ một món ăn có thể làm ngã ngũ cung sao?" anh nói, mắt đỏ lên như tro tàn.
Minh hít sâu hơi thở lạnh của sông, rồi đáp lại bằng giọng điệu kiên quyết:
"Công thức là luật pháp vô hình—ngươi sẽ thấy sức mạnh thực sự khi nó được thực thi." anh nói, tay siết chặt cuốn sách.
Tâm trí Minh xoay quanh những bước chuẩn bị: lấy nước tinh khiết từ nguồn suối nguyên thủy, ghép với lá sen thuần khiết và mật ong rừng để tạo ra “Tinh Chất Thanh Vân”.
Bảo Thảo xuất hiện nhẹ nhàng dưới làn gió mỏng manh:
"Nếu cần hương thơm hỗ trợ cho món ăn này," cô thở nhẹ, đôi mắt xanh biếc chiếu sáng như cánh chim trời.
"Hãy dùng hương gió tinh tú," Bảo Thảo đề nghị, nhẹ nhàng vỗ vào bàn tay Minh để truyền năng lượng của Gió vào hỗn hợp.
Ánh sáng xanh lam bao phủ nồi nấu; hơi nước lên đỉnh như những đám mây thu nhỏ đang chờ giao tiếp với Lửa để hoàn thiện món ăn.
Ngay lúc đó Hắc Đào tung ra một đố khó nhằn—đòi hỏi phải pha trộn “Lửa Chín” với “Nước Trong” mà không làm mất đi vị ngọt của mật ong.
“Thử xem ngươi có biết cân bằng ba nguyên tố không,” anh thì thầm.
Minh nhớ lại lời dạy của Thủ Đồ Thư Cung Nước—cân bằng chỉ có thể đạt được khi tâm hồn bình thản và tay không dao động.
Sau nhiều giờ xoay tròn trên lửa nhẹ và tách nước tinh túy qua lọc đá quý của Thiên Thủy Cung—cuối cùng một hương thơm trắng xứ lan tỏa khắp không gian.
"Thức uống đã hoàn thành!" Minh hét lên khi nhìn thấy màu xanh lam thuần khiết trong tách.
Hắc Đào rụt lại một chút trước mắt minh chứng sức mạnh thực tế.
Bằng cách đưa tay về phía cuốn sách, Minh mở ra trang cuối cùng nơi hiện ra hình ảnh ánh sáng bạc—biểu tượng “Đá Nước Ngọc”.