Bến Xe - Chương 1 Bản Đồ Cổ
Chiều thu se lạnh bao phủ thị trấn Đà Nẵng, những chiếc lá vàng rơi lặng lẽ trên lối đi gãy của thư viện cũ.
Trong góc tối của kệ sách đã cũ kỹ, Hạ Trúc chợt nhận ra một quyển bìa da màu nâu nhạt bị che khuất bởi lớp bụi dày.
"Cô có thể giúp mình mở quyển này không?" cô hỏi nhẹ nhàng, giọng nghẹn ngào của một người trẻ vừa gặp điều kỳ lạ.
Lê Quân cúi xuống, ánh sáng từ kính lúp khiến các ký tự mờ hiện rõ hơn; anh trả lời: "Để em xem, con sẽ dùng ngón tay để xé bìa."
Hai người ngồi bên bàn gỗ cũ, ánh sáng hắt lên bìa quyển phát ra một vệt xanh nhạt như dấu vết của thời gian.
"Đây là bản đồ của bến xe Đà Nẵng năm trước," Hạ Trúc thốt lên, mắt cô sáng lên như sao đêm sau cơn mưa.
Lê Quân gật đầu, giọng thầm thì: "Bản đồ này được vẽ bằng mực chấm biên giới của đất đai; nó có thể dẫn chúng ta tới những gì còn bị chôn vùi."
Trong khi họ đang nghiên cứu chi tiết các đường nét rỉ trong bản đồ, tiếng bước chân nhẹ vang lên từ phía cuối hành lang.
"Em là Mai Thanh phải không?" Lê Quân hỏi, nhìn về phía người bạn đồng trang lứa đang cầm điện thoại.
"Đúng rồi cô," Mai Thanh đáp nhanh, giọng đầy năng lượng: "Mình vừa thấy tin tức về công trình khai thác mới ở bến xe trên fanpage trường."
"Vậy chúng ta phải hành động ngay," Hạ Trúc nói quyết đoán, tay cô chạm vào bản đồ như muốn cảm nhận từng đường biên giới.
Lê Quân cúi xuống và chỉ vào một khu vực bị đánh dấu bằng dấu X đỏ tươi: "Nhìn này—vùng này là nơi dự án mới đang được chuẩn bị."
Họ vừa lúc ấy thì tiếng chuông reo vang lên; một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo đồng phục công ty Vũ Hùng xuất hiện với nụ cười dày đặc.
"Chào các em," anh nói thoải mái nhưng ánh mắt kín đáo dò xét mọi chuyển động xung quanh: "Tôi đến kiểm tra thư viện hôm nay."
Mai Thanh hơi run rẩy nhưng nhanh chóng bình tĩnh: "Chúng tôi chỉ đang xem tài liệu lịch sử mà thôi."
Lê Quân nhìn người đàn ông đó với sự nghi ngờ sâu sắc và trả lời: "Nếu có gì bất thường ở đây thì chúng tôi sẽ báo cáo ngay cho hiệu trưởng."
Người đàn ông nở một nụ cười giả dối: "Thế là tốt quá. Khi nào các em cần hỗ trợ thì cứ gọi tôi nhé." Anh quay sang cửa ra và rời đi.
Ngay sau khi anh ra khỏi phòng, Hạ Trúc nhắm mắt lại và thở dài sâu: *Nếu anh không phải ai khác hơn là kẻ bảo vệ bí mật của bến xe…*
Lê Quân đứng dậy nhẹ nhàng đưa tay cho cô đứng dậy và nói: "Chúng ta sẽ khám phá thật sâu hơn vào ngày mai; hôm nay mình cần sắp xếp lại mọi thứ."