Bến Xe - Chương 2 Những Dấu Vết Dư

Chương trước Chương tiếp

Chiều thu kéo dài tới cuối ngày, gió lạnh thổi qua cầu sắt xanh um trên sông Đà Nẵng, đưa theo tiếng rì rầm của dòng nước chảy róc rách.

Hạ Trúc và Lê Quân bước ra khỏi ngôi nhà thư viện cũ, ánh đèn đường hắt lên các viên đá gạch cũ như những viên ngọc lấp lánh trong bóng tối.

"Ngày mai chúng ta sẽ đến nơi đánh dấu X," Lê Quân nói, giọng trầm mặc nhưng đầy quyết tâm.

"Đúng vậy," Hạ Trúc đáp lại nhanh chóng, mắt cô lóe lên một tia hy vọng khi nghĩ tới việc giải cứu mẹ.

Hai người rẽ hướng vào một quán trà gió lạnh nằm khuất sau một hàng cây thông già bên bờ sông.

Trong góc quán ngồi im lặng là Ngô Hoàng Nam, giáo viên Toán với ánh mắt luôn quan sát mọi thứ xung quanh.

"Anh thấy các em có vẻ đang chuẩn bị gì đó," Hoàng Nam mở lời.

"Chúng tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về dự án khai thác mới ở bến xe," Lê Quân giải thích.

"Nếu có hồ sơ nào còn chưa được công khai trong phòng lưu trữ thành phố thì tôi có thể giúp các em mượn," Hoàng Nam đề nghị.

Ngay lúc đó điện thoại của Hạ Trúc rung lên một tin nhắn ngắn: *“Cẩn thận nhé… Người ấy biết mọi bước đi của chúng ta.”* Người gửi là mẹ cô.

"Mẹ nhận được thư đe dọa từ một tên không rõ," Hạ Trúc thở dài khi đọc tin nhắn trên tờ giấy cũ trong tay mình.

"Điều này có nghĩa là chúng ta không thể cứ yên tại đây nữa," Lê Quân nhế nịm và quyết định giấu tài liệu trong tủ khóa của lớp học để tránh bị phát hiện.

Bất ngờ một nhóm người trong áo khoác đen xuất hiện từ phía cuối con đường xuôi về nơi họ đang đứng.

"Các cháu đang làm gì ở đây?" Người đàn ông trong nhóm hỏi bằng giọng khắc nghiệt.

"Chúng tôi chỉ đang đi bộ về nhà," Hạ Trúc trả lời nhanh chóng nhưng tim cô vẫn đập mạnh như tiếng trống hội trường.

Lê Quân cúi xuống lấy chiếc chìa khóa bạc mà anh đã giấu dưới đáy ly trà và khẽ mở tủ khóa để đặt tài liệu bên trong trước khi người đàn ông tiến lại gần hơn.

Sau phút chốc người đàn ông rời đi với lời cảnh cáo rằng nếu họ tiếp tục điều tra thì sẽ gặp nguy hiểm hơn nữa.

"Chúng ta cần gặp nhau tối nay ở nhà kho bỏ hoang bên sông để bàn kế hoạch chi tiết," Lê Quân đề nghị sau khi người đàn ông biến mất vào bóng tối.

Họ đồng ý và chia tay nhau dưới ánh trăng yếu ớt phản chiếu trên mặt nước yên bình của con sông Đà Nẵng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *