Bến Xe - Chương 4 Tiếng Gọi Từ Bãi Xám

Chương trước Chương tiếp

Sáng sớm năm thứ hai sau đêm mở hộp kim loại, ánh sáng yếu le chạm vào tảng bê tông nứt của khu nhà kho bỏ hoang nằm phía đông thị trấn Đà Nẵng.

"Chúng ta không còn thời gian," Lê Quân nói, giọng trầm nhưng quyết liệt, mắt nhìn quanh như muốn nắm bắt mọi chi tiết.

Hạ Trúc cầm chặt cuốn nhật ký da màu trong tay, đôi ngón tay run lên vì độ lạnh của đá sỏi dưới chân.

"Đúng vậy," cô đáp ngay lập tức, giọng nhẹ nhưng đầy nhiệt huyết, ánh mắt lóe lên tia hy vọng khi nghĩ tới lời hứa bảo vệ mẹ.

Hai người dùng đèn pin mạnh mẽ chiếu sáng các góc tối của kho, phát hiện một cánh cửa kim loại đã bị vứt bỏ sang một bên.

"Đây có thể là lối vào tầng hầm bí mật," Lê Quân giải thích, kéo dây thừng còn lại từ túi áo để cố gắng mở cánh cửa mà không gây tiếng động lớn.

Khi cánh cửa chậm rãi bật ra, họ bước vào một hành lang dài ngập bụi bẩn với những hộp giấy chứa hồ sơ cũ vương vãi trên nền đá.

"Nhìn kìa!" Mai Thanh xuất hiện qua màn hình điện thoại của mình, giọng cô vang lên từ loa nhỏ trên máy di động đặt trên bàn đá.

Cô nói nhanh chóng: "Tôi vừa phát hiện một tập tin PDF trên mạng công cộng có liên quan đến dự án khai thác ở đây."

"Gửi ngay cho chúng tôi," Lê Quân đáp nhanh qua tin nhắn trả lời bằng cách nhấn nút gửi trong khi vẫn giữ mắt mở rộng quan sát môi trường xung quanh.

Sau vài phút tải xuống xong, họ đọc được danh sách các địa chỉ bất động sản mà Vũ Hùng đã đăng ký dưới tên công ty con mới nhất của mình.

"Nó không chỉ là một mảnh đất," Hạ Trúc thở dài khi lướt qua các mục tên doanh nghiệp trong file PDF, mắt rưng rưng vì cảm giác bất công đang dần hé lộ.

Tiếng còi báo động vang lên từ xa như báo hiệu sự xuất hiện của nhân viên bảo vệ xây dựng gần khu vực khai thác mới.

"Chúng ta nên rời khỏi đây ngay," Lê Quân khuyên bảo bằng giọng căng thẳng, tay vẫn nắm chặt cuốn nhật ký và file PDF.

Ngay lúc đó một bóng người trong áo bảo hộ xanh dày dặn bước vào hành lang phía trước họ với ánh đèn pin mạnh chiếu rọi cả hai người.

Cô bảo vệ gắt gỏng hỏi: "Các anh đang làm gì ở đây?"

"Chúng tôi chỉ là học sinh đang nghiên cứu lịch sử địa phương," Lê Quân đáp lời khéo léo nhưng âm thanh rung lên do tim đập nhanh hơn.

Nhưng cô bảo vệ không tin tưởng và cố gắng lấy đi các tài liệu trên bàn đá bằng tay áo dài của mình.

"Không được! Những tài liệu này rất quan trọng cho dự án học tập!" Hạ Trúc la lên khi cố kéo chúng ra khỏi tầm với cô bảo vệ.

Sự căng thẳng tăng cao khi cô bảo vệ kéo mạnh hơn khiến cuốn nhật ký bị trượt rơi xuống sàn và mở ra một trang mới chưa từng được đọc trước đây.

Trang đó ghi ngày tháng năm 2015 cùng với chữ ký của một quan chức tỉnh đề cập tới việc chuyển giao quyền quản lý khu đất cho công ty “Đà Nẵng Phát Triển”.</para

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *