Em Về Chưa - Chương 1 Mở Mắt Giữa Rừng Yêu
Lục Thanh Vy choàng tỉnh, đầu đau như búa bổ, cảm giác như thể vừa bị một chiếc xe tải tông trúng. Cô hé mắt, thấy trần nhà không phải là trần thạch cao quen thuộc mà là một tán lá cây rậm rạp, những tia nắng lấp ló chiếu qua, tạo thành những đốm sáng nhảy múa. Mùi đất ẩm, mùi lá mục xen lẫn một mùi tanh nồng lạ lẫm xộc vào mũi, khiến dạ dày cô cuộn lên.
Xung quanh là những thân cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức một người ôm không xuể. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng lá xào xạc theo gió và tiếng côn trùng vo ve không rõ từ đâu. Đây không phải là công viên, cũng không phải khu rừng cô từng đi cắm trại. Có gì đó không đúng.
Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, phá tan sự tĩnh mịch. Thanh Vy giật mình quay đầu, đôi mắt mở to. Cách đó không xa, một cặp mắt đỏ rực như đốm lửa đang nhìn chằm chằm vào cô, ẩn hiện sau bụi cây rậm rạp. Đó là một con thú, to lớn hơn bất kỳ loài chó sói nào cô từng thấy, lông xám đen dựng đứng, móng vuốt sắc nhọn cào cấu trên mặt đất. Nó từ từ tiến lại, mùi tanh tưởi càng lúc càng nồng.
Tim Thanh Vy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Toàn thân cô tê dại, không thể cử động. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cổ họng khô khốc, đôi chân không nghe lời. Cái chết cận kề, cô cảm nhận rõ ràng từng luồng khí lạnh lẽo phả vào mặt.
Ngay lúc con quái thú chuẩn bị vồ tới, một luồng sáng trắng đột ngột xẹt qua không trung, nhanh như chớp. Một âm thanh chói tai vang lên, kéo theo tiếng gầm rống đau đớn của con thú. Thanh Vy nheo mắt nhìn, chỉ thấy một cái bóng trắng lướt qua, rồi con quái thú đổ sập xuống đất, thân thể co giật vài cái trước khi hoàn toàn bất động.
Một thanh niên áo trắng chậm rãi hạ xuống, thân hình như được tạc từ băng tuyết, lạnh lùng và cao ngạo. Khuôn mặt anh tuấn như họa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ u buồn, nhưng sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. Tay anh cầm một thanh kiếm dài, mũi kiếm vẫn còn vương lại một giọt máu đỏ tươi. Anh đứng đó, khí chất thanh thoát, tựa như một tiên nhân lạc bước giữa trần gian, hoàn toàn đối lập với khung cảnh rừng rậm hoang dã.
“Ngươi là ai? Sao lại ở trong Vạn Thú Lâm?” Giọng nói của người thanh niên lạnh như băng, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Thanh Vy cảm thấy khó thở. Cô nhìn anh, rồi nhìn xác con thú khổng lồ, mọi giác quan đều đang cố gắng xử lý thực tại phi lý này.
Cô cố gắng mở miệng, nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt. “Tôi… tôi không biết… tôi…” Cô muốn nói mình đến từ thế giới khác, rằng cô vừa tỉnh dậy, nhưng những từ ngữ đó không tài nào thoát ra khỏi môi. Người thanh niên cau mày, ánh mắt quét qua cô một lượt, dường như đang đánh giá. “Là phàm nhân? Hay tu vi quá thấp, không che giấu được tạp khí?” Anh lẩm bẩm, rồi khẽ lắc đầu.
“Đi theo ta,” anh nói, không đợi cô trả lời. Anh xoay người, một luồng linh lực từ chân anh bốc lên, nâng anh bay lơ lửng giữa không trung. Thanh Vy ngơ ngác nhìn theo. Bay? Bằng cách nào? Đây không phải là giấc mơ, cô cảm nhận được cơn đau nhức toàn thân và mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí.
Anh thấy cô vẫn đứng bất động, quay lại, ánh mắt thoáng chút thiếu kiên nhẫn. “Nếu không muốn bị yêu thú khác ăn thịt, thì nhanh lên.” Dứt lời, anh vung tay, một sợi dây linh lực màu xanh nhạt nhẹ nhàng quấn lấy eo Thanh Vy, kéo cô bay lên theo anh. Cảm giác đột ngột bay bổng khiến cô choáng váng, nhưng cô nhanh chóng bám víu lấy sợi dây, cố gắng ổn định. Dưới chân cô, cảnh vật rừng cây xanh mướt dần thu nhỏ.
Anh không nói gì, chỉ giữ một tốc độ vừa phải, đưa cô bay qua những dãy núi trùng điệp, những dòng sông uốn lượn như dải lụa. Thanh Vy nhìn xuống, trái tim vừa sợ hãi vừa tò mò. Mọi thứ đều kỳ vĩ, hùng tráng đến khó tin. Cô thấy những tòa tháp cổ kính cao vút chạm mây, những luồng sáng đủ màu sắc bay lượn trên bầu trời. Đây là đâu? Không thể là Trái Đất của cô.
Sau một thời gian bay lượn, một quần thể kiến trúc đồ sộ hiện ra trước mắt. Đó là một ngọn núi khổng lồ, toàn bộ được tạc thành hình dạng một thanh kiếm dựng đứng, trên đỉnh núi là những cung điện nguy nga, tráng lệ, mái ngói vàng son lấp lánh dưới ánh mặt trời. Các đệ tử mặc áo bào đồng phục, tay cầm kiếm bay lượn hoặc đi lại trên các bậc đá. Cổng lớn chạm khắc rồng phượng, chữ “Thiên Kiếm Tông” uy nghi hiện rõ.
“Đây là Thiên Kiếm Tông. Ngươi không có linh căn, không rõ lai lịch, ta chỉ có thể sắp xếp cho ngươi làm tạp dịch ở ngoại môn.” Người thanh niên nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt anh ta lại thoáng qua một tia phức tạp khi nhìn vào cô. Anh hạ cô xuống một quảng trường rộng lớn, nơi có nhiều người đang làm việc. Cô cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, hoàn toàn lạc lõng.
Một lão giả râu bạc phơ, mặc áo bào xám, bước tới. “Thương sư huynh, có chuyện gì sao?” Lão hỏi, ánh mắt đầy kính trọng. Thương Tuyết Dao chỉ gật đầu, đưa tay chỉ vào Thanh Vy. “Phàm nhân này ta nhặt được ở Vạn Thú Lâm. Không có linh căn. Sắp xếp cho nàng một chỗ tạp dịch ở ngoại môn.” Lão giả nhìn Thanh Vy đầy dò xét, rồi thở dài. “Được thôi. Mấy năm nay cũng hiếm có phàm nhân lạc vào đây. Theo ta, cô nương.”
Thanh Vy cảm thấy như mình vừa trải qua một giấc mơ hoang đường. Từ thế giới hiện đại tiện nghi, cô xuyên không đến một nơi đầy rẫy yêu thú và những con người biết bay, nơi cô bị coi là “phàm nhân không có linh căn”. Thương Tuyết Dao đã biến mất không một dấu vết. Cô nhìn theo bóng lưng của lão giả, một cảm giác cô đơn và lạc lõng bao trùm. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy lên. Cô sẽ sống sót, cô nhất định phải tìm hiểu nơi này và tìm cách trở về.
