Em Về Chưa - Chương 3 Người Lạ Và Thế Giới Lạ

Chương trước Chương tiếp

Thanh Vy cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông khóa chặt lấy cô. Dù anh ta không nói gì, nhưng cảm giác bị dò xét khiến cô thấy mình trần trụi, yếu ớt. Cô nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Rõ ràng anh ta không có ý xấu, ít nhất là lúc này, nhưng sự xa lạ của cảnh vật và con người khiến cô hoảng loạn tột độ.

“Anh... anh là ai? Đây là đâu? Con vật đó... nó là cái gì?” Cô lắp bắp, một tràng câu hỏi tuôn ra như thác lũ, giọng vẫn còn run rẩy. Trí óc cô quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vặt. Tai nạn xe hơi? Hay là một giấc mơ quái đản? Nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn hằn sâu trên từng thớ thịt.

Người đàn ông cau mày nhẹ, dường như không quen với việc phải trả lời nhiều câu hỏi cùng lúc. Anh ta đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen, động tác đơn giản nhưng lại toát lên vẻ tao nhã, thanh thoát. “Ta là Thương Tuyết Dao. Nơi đây là Sơn Mạch Huyết Vụ, thuộc giới Tu Chân. Con vật ngươi thấy là một loại yêu thú.”

Tu Chân? Yêu thú? Thanh Vy ngơ ngác. Những từ ngữ này hoàn toàn xa lạ, như thể chúng đến từ một cuốn tiểu thuyết huyền huyễn nào đó. “Tu Chân? Ý anh là... tu tiên sao? Giống như trong phim ấy hả?” Cô hỏi lại, giọng nói xen lẫn sự nghi ngờ và một chút hy vọng mong manh rằng tất cả chỉ là một trò đùa tinh vi.

Thương Tuyết Dao không trả lời trực tiếp. Anh ta chỉ nhìn cô thêm một lúc nữa, ánh mắt dường như lướt qua cơ thể cô, dừng lại ở đâu đó mà cô không thể nhận ra. Rồi anh ta thở dài một tiếng rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. “Ngươi không có linh căn, cũng không có bất kỳ tu vi nào. Tại sao lại lạc vào nơi này?”

“Linh căn? Tu vi?” Thanh Vy cảm thấy mình như một người mù đang cố gắng hình dung màu sắc. “Tôi không biết. Tôi... tôi tỉnh dậy thì đã ở đây rồi.” Cô cố gắng giải thích, nhưng chính cô cũng không thể hiểu nổi. “Tôi đến từ một nơi khác, không có yêu thú hay tu tiên gì cả. Tôi muốn trở về nhà.”

Thương Tuyết Dao không nói thêm. Anh ta quay người, đi về phía xác con yêu trư. Với một động tác dứt khoát, anh ta dùng kiếm rạch một đường gọn ghẽ, lấy ra một viên đá màu xanh lục đang phát sáng mờ ảo từ trong thân con thú. “Yêu đan. Có thể dùng để luyện đan hoặc hấp thụ tu luyện.” Anh ta giải thích cộc lốc, như thể đang nói với chính mình. Sau đó, anh ta nhìn cô. “Ở đây rất nguy hiểm. Ngươi không thể ở lại.”

“Vậy tôi phải đi đâu?” Thanh Vy cảm thấy một tia hy vọng. Ít nhất thì anh ta không định bỏ mặc cô. “Anh có thể đưa tôi về cái nơi mà anh nói là Thiên Kiếm Tông không? Có lẽ ở đó tôi có thể tìm hiểu cách để trở về nhà.”

Thương Tuyết Dao nhìn cô chằm chằm một lần nữa. Lần này, ánh mắt anh ta không còn lạnh lùng vô cảm hoàn toàn, mà pha lẫn một chút suy tư. Anh ta khẽ gật đầu. “Theo ta. Nhưng đường đi không dễ dàng. Ngươi phải tự lo cho mình.”

Thanh Vy cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và mệt mỏi. Cô loạng choạng bước đi, theo sát bóng lưng cao lớn của Thương Tuyết Dao. Rừng cây càng lúc càng rậm rạp, những loài hoa kỳ lạ tỏa hương thơm nồng nặc, và những tiếng động không rõ ràng vang vọng từ sâu trong tán lá. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn không thể ngờ tới, và chuyến hành trình này, dù đáng sợ, có lẽ là con đường duy nhất để cô tìm thấy câu trả lời.

Thương Tuyết Dao đi trước, động tác nhẹ nhàng như thể lướt trên mặt đất, hoàn toàn không dính bụi trần. Thỉnh thoảng, anh ta lại liếc nhìn về phía sau, đảm bảo cô không bị bỏ lại quá xa. Ánh mắt đó vẫn lạnh lùng, nhưng lại mang một sự kiên nhẫn khó hiểu. Thanh Vy bám víu vào sự hiện diện của anh ta như một chiếc phao cứu sinh giữa biển khơi. Cô biết mình đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà cô chưa từng hình dung, và cô phải học cách sinh tồn.

Họ tiếp tục đi sâu vào rừng, bỏ lại phía sau xác con yêu trư và những nỗi sợ hãi ban đầu. Càng đi, Thanh Vy càng cảm nhận rõ ràng sự khác biệt của không khí, của ánh sáng, của mọi thứ xung quanh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, một ánh sáng khác thường lấp lánh ở phía chân trời, như một vầng hào quang rực rỡ, báo hiệu một điều gì đó vĩ đại đang chờ đợi. Cô nhìn theo bóng lưng của người đàn ông xa lạ, một tia hy vọng le lói bùng lên trong lòng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *