Em Về Chưa - Chương 2 Kiếm Phá Yêu Trư

Chương trước Chương tiếp

Tiếng gầm rống của con yêu thú tắt lịm, thay vào đó là một tiếng “thịch” nặng nề khi thân thể đồ sộ của nó đổ sập xuống đất, tung lên một đám bụi và lá khô. Lục Thanh Vy, vẫn còn cứng đờ vì sợ hãi, từ từ chớp mắt. Không khí đặc quánh mùi máu tanh và một mùi kim loại lạ lẫm mà cô không thể gọi tên. Xuyên qua lớp bụi đang dần lắng xuống, một bóng người hiện ra.

Anh ta cao lớn, mặc y phục trắng giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, sắc sảo, và hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc, giống như một bức tượng tạc từ ngọc bích tinh khiết. Trong tay anh ta, một thanh kiếm đang lấp lánh thứ ánh sáng siêu thoát, vẫn còn ngân nga khe khẽ. Chính là luồng sáng trắng đã cứu cô.

“Ngươi... không sao chứ?” Giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh, gần như quá thanh bình so với cảnh tượng hỗn loạn vừa diễn ra.

Thanh Vy cố gắng nói, nhưng cổ họng cô vẫn khô khốc. Cô chỉ có thể gật đầu yếu ớt, đôi mắt mở to, dán chặt vào người đàn ông và rồi sang hình hài bất động của con yêu thú, giờ trông nó không còn giống chó sói mà như một con heo rừng khổng lồ với cặp nanh sắc như dao cạo.

“Đó... đó là cái gì?” Cuối cùng cô cũng thốt lên được, giọng khàn đặc.

Người đàn ông chỉ liếc nhìn con yêu thú đã ngã gục. “Một con Bích Nhãn Yêu Trư. Không đáng ngại.” Anh ta tra kiếm vào vỏ với một tiếng “cạch” nhẹ, ánh sáng siêu thoát lập tức biến mất. Ánh mắt anh ta sau đó đổ dồn lên cô, một cái nhìn lạnh lùng, đánh giá khiến cô cảm thấy mình như bị nhìn thấu.

Thanh Vy cảm thấy một cơn choáng váng ập tới. Bích Nhãn Yêu Trư? Kiếm? Ánh sáng? Tất cả đều quá phi thực tế. Cô nhớ mình đang băng qua đường, có tiếng còi xe inh ỏi, rồi một cú va chạm mạnh... Vậy mà giờ lại ở đây? Trong một khu rừng hoang dã, chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên như vậy?

“Cô gái, ngươi là phàm nhân?” Giọng người đàn ông cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.

“Phàm... phàm nhân?” Thanh Vy lặp lại, bối rối. “Tôi... tôi không hiểu. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Anh ta khẽ cau mày, đó là biểu cảm duy nhất trên khuôn mặt vốn dĩ tĩnh lặng của anh ta. “Ngươi không biết mình đang ở đâu?”

Thanh Vy lắc đầu nguầy nguậy. “Tôi... tôi không biết. Tôi nhớ mình đang ở thành phố...”

Đôi mắt anh ta nheo lại một cách khó nhận ra. “Thành phố? Ngươi đến từ đâu?”

Cô cố gắng giải thích, lắp bắp những từ như “xe cộ,” “nhà cao tầng,” “điện thoại.” Mỗi từ cô nói ra dường như càng khiến người đàn ông im lặng lắng nghe sâu hơn. Anh ta kiên nhẫn, mặc dù biểu cảm vẫn không thể đọc được.

Sau một lúc im lặng khá lâu, anh ta lại cất lời. “Nơi này là rừng Thanh Mộc, thuộc tiểu giới Thanh Vân. Ngươi không thuộc về nơi này.” Giọng điệu anh ta không hề buộc tội, chỉ đơn thuần là nói ra một sự thật. “Ngươi bị thương.”

Thanh Vy lúc này mới nhận ra, cánh tay cô rách một đường dài, máu đã khô lại nhưng vẫn còn đau nhức. Vết thương không quá sâu nhưng đủ để cô cảm thấy mệt mỏi và choáng váng.

Người đàn ông quỳ xuống, động tác linh hoạt và duyên dáng. Anh ta đưa tay ra, một luồng sáng xanh mờ nhạt từ lòng bàn tay anh ta tỏa ra, bao trùm lấy cánh tay cô. Một hơi ấm lan tỏa khắp người cô, xoa dịu cơn đau, và trước sự kinh ngạc của cô, vết thương bắt đầu khép lại, chỉ còn lại một đường đỏ mờ nhạt.

Thanh Vy thở hổn hển. “Đây là... phép thuật?”

Anh ta đứng dậy, lờ đi câu hỏi của cô. “Ngươi không thể ở lại đây. Rừng Thanh Mộc đầy rẫy yêu thú. Ta sẽ đưa ngươi đến một nơi an toàn hơn.”

Trước khi cô kịp phản đối hay hỏi đi đâu, anh ta lùi lại một bước. Một luồng sáng lấp lánh tỏa ra từ cơ thể anh ta, và thanh kiếm anh ta vừa tra vào vỏ lúc nãy đột ngột xuất hiện trở lại, lơ lửng bên cạnh. Anh ta ra hiệu về phía nó.

“Lên đi.”

Thanh Vy ngây người, không nói nên lời. “Lên... lên cái gì? Thanh kiếm đó sao?” Tâm trí cô quay cuồng. Điều này vượt xa mọi thứ cô có thể tưởng tượng. Đây không phải là mơ, cơn đau ở cánh tay, mùi máu tanh, người đàn ông lạnh lùng, nghiêm khắc này – tất cả đều quá thật.

Với một hơi thở sâu, cô buộc mình phải hành động, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi và sự bối rối. Cô phải tin anh ta; cô còn lựa chọn nào khác đâu? Cẩn thận từng chút, cô bước tới, đặt một chân lên mặt phẳng rộng của thanh kiếm. Nó vững chãi đến lạ, không hề lung lay.

“Nắm chặt lấy ta.” Anh ta chỉ dẫn, giọng vẫn đều đều.

Thanh Vy ngập ngừng, rồi vòng tay qua eo anh ta. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp y phục mỏng truyền qua, nhưng lại mang đến một sự an tâm kỳ lạ. Ngay lập tức, thanh kiếm rung lên, nhẹ nhàng nhấc bổng khỏi mặt đất.

Mặt đất dưới chân họ lùi lại nhanh chóng. Những cái cây trở nên nhỏ bé, khu rừng biến thành một tấm thảm xanh bao la. Thanh Vy bám chặt lấy người đàn ông, đôi mắt mở to với một sự pha trộn giữa kinh hoàng và phấn khích. Gió lướt qua cô, mang theo mùi thông và hương hoa thoang thoảng từ xa. Cô nhìn xuống, thấy những con sông như dải lụa bạc và những ngọn núi xuyên qua mây. Đây không phải thế giới của cô. Đây là thứ gì đó bước ra từ một cuốn tiểu thuyết giả tưởng.

“Chúng ta đang đi đâu?” cô hét lên giữa tiếng gió.

Anh ta không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ chỉ một ngón tay về phía một dãy núi cao chót vót ở phía xa, nửa ẩn mình trong sương mù. “Thiên Kiếm Tông.”

Tim cô đập thình thịch. Thiên Kiếm Tông. Một cái tên cô chưa từng nghe, nhưng lại có cảm giác như đó là khởi đầu của một điều gì đó vĩ đại. Cô chỉ có thể bám chặt lấy, níu lấy điểm tựa duy nhất trong thực tại mới mẻ, đáng sợ, xinh đẹp và hoàn toàn xa lạ này. Thanh kiếm tiếp tục hành trình im lặng, nhanh chóng của nó xuyên qua bầu trời rộng lớn, đưa cô đến một số phận chưa biết.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *