Gác Lại Âu Lo, Mình Yêu Nhau Nhé! - Chương 2 Nhịp Đập Của Thành Phố
Tiếng mưa nhẹ rơi trên mái kính của quán “Gió Lùa” dường như tạm dừng lại ngay sau lời thì thầm cuối cùng của Linh Hương.
Bảo ngồi lại một chút nữa, mắt vẫn hướng về khung cửa sổ nơi những giọt nước hòa vào dòng người vội vã bên phố.
Bảo nói, giọng trầm bỗng nhẹ nhàng hơn:
"Anh cảm nhận được sự bận tâm trong em… có lẽ chúng ta nên ra ngoài để không còn những âm thanh kim loại ấy làm phiền."
Linh Hương đứng lên, nhặt lấy chiếc túi tote mà cô vừa để lại trên ghế da nâu – dù không đề cập tới ly latte nữa – và bước tới cánh cửa ra sân.
Hai người rời khỏi không gian trong nhà và tiến đến hành lang phía sau tòa nhà “Sáng Tạo”, nơi ánh đèn neon phản chiếu lên sàn bê tông xanh mờ.
Khi họ bước qua cánh cửa kim loại cũ kỹ mở ra một khoảng không gian rộng hơn – gác lối âm u mà họ đã từng biết như một nơi trú ngụ cho những suy tư.
Bảo chậm rãi mở đầu bằng một câu hỏi mới:
"Em có muốn thử một phương pháp nào đó giúp giảm căng thẳng không?"
Linh Hương dừng lại dưới ánh sáng yếu của ổ điện hỏng hóc, gợi nhớ tới tiếng máy lạnh hư hỏng trong quán trước đó nhưng lần này là tiếng khò khè của máy bơm nước.
"Mình… mình chưa bao giờ thực sự hiểu cách kiểm soát hơi thở," cô đáp, giọng nghẹn ngào nhưng ánh mắt lóe lên một tia hy vọng.
Đột nhiên điện thoại của Linh Hương phát ra tiếng vang reo – thông báo từ ứng dụng công ty mới nhất.
Sự xuất hiện của tin nhắn mang tên “Mindful Pulse” khiến cả hai quay sang nhìn nhau với sự tò mò không thể che giấu.
Khanh Dũng – trưởng bộ phận IT và người sáng lập công cụ mindfulness – đã gửi cho toàn bộ nhân viên một video ngắn giới thiệu tính năng mới nhất của app.
Khanh Dũng nói qua tin nhắn:
"Các bạn hãy thử bản beta hôm nay và cảm nhận cách nó giúp cân bằng giữa công việc và cuộc sống."
Linh Hước nhìn vào màn hình điện thoại và thấy hình ảnh Khanh Dũng đang ngồi trong phòng yoga công ty, môi trường yên bình với cây xanh xung quanh.
Cô lặng im một lúc rồi quay sang Bảo với ánh mắt quyết đoán:
"Anh nghĩ em sẽ thử ngay đây."
Bảo gật đầu nhẹ nhàng:
"Anh cũng sẽ cùng em tải xuống."
Sau khi rời gác lối và quay trở lại văn phòng Sáng Tạo, Mai Phương bất ngờ xuất hiện ở góc sân sau với bảng trắng đầy các con số KPI mới.
Mai Phương nói với âm điệu nghiêm nghị:
Mặt trời cuối cùng của ngày thu hạ chiếu những tia sáng rực rỡ lên mặt bê tông của nền sân sau tòa nhà “Sáng Tạo”, tạo nên những vệt vàng le lói trên bảng trắng đầy các con số KP I mới mà Mai Phương vừa vẽ.
Bầu không khí nặng nề với tiếng kim đồng hồ đếm từng giây qua các kệ sách cũ kỹ bên góc sân;
Linh Hướng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi nhìn vào những mục tiêu chưa hoàn thành trên bảng.A</paragraph?? Wait let's correct formatting Oops need proper HTML per each paragraph individually no stray markup Let's rewrite cleanly ===BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN MÁI THƯỢNG===
Mặt trời cuối cùng của ngày thu hạ chiếu những tia sáng rực rỡ lên mặt bê tông của nền sân sau tòa nhà “Sáng Tạo”, tạo nên những vệt vàng le lói trên bảng trắng đầy các con số KPI mới mà Mai Phương vừa vẽ.
Bầu không khí nặng nề với tiếng kim đồng hồ đếm từng giây qua các kệ sách cũ kỹ bên góc sân.?===BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN MÁI THƯỢNG===
Mặt trời cuối cùng của ngày thu hạ chiếu những tia sáng rực rỡ lên mặt bê tông của nền sân sau tòa nhà “Sáng Tạo”, tạo nên những vệt vàng le lói trên bảng trắng đầy các con số KPI mới mà Mai Phường vừa vẽ.