Gác Lại Âu Lo, Mình Yêu Nhau Nhé! - Chương 6 Bão Nhỏ Tại Gác Lối

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau, ánh sáng mặt trời len lỏi qua tấm kính mờ của hành lang tầng bảy tòa nhà “Sáng Tạo”, khiến các chậu cây nhỏ rưng rưng như những viên ngọc băng qua.

Linh Hương bước ra khỏi thang máy tốc độ cao, đôi giày cao gót nhẹ chạm vào tấm thảm dày trải dài dưới chân, và cô cảm nhận hơi thở của thành phố vẫn còn đọng lại trong không khí mùa thu.

Linh Hương nói, giọng hơi run rẩy nhưng quyết đoán: “Mình sẽ không chờ tới buổi chiều mới để thử ứng dụng mindfulness nữa.”

Bảo đứng bên cạnh máy pha cà phê tự động trong khu vực nghỉ ngơi chung của tầng bảy, ánh sáng vàng từ đèn LED chiếu lên mặt anh như một lớp áo mỏng che phủ nỗi lo.

Bảo trả lời, bình tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng trong nội tâm: “Mai Phương vừa gửi thư yêu cầu chúng ta hoàn thiện dự án ‘Vận Động Xanh’ trước cuối tuần này.”

Linh Hương ngậm ngùi nhìn vào ly cafe không còn hơi nóng trên bàn gỗ mahogany mới mua và suy nghĩ thầm rằng áp lực KPI đang dâng cao như sóng biển dâng lên bờ.

Hà Lan xuất hiện từ góc phòng nghỉ với một lọ sinh tố xanh mát và một túi hạt dẻ rang muối vừa vặn trong tay cô.

Hà Lan cười nhẹ và nói, tinh nghịch: “Thử một ly sức sống này nhé! Càng ăn càng tỉnh táo thì mình càng có thể tập trung hơn.”

Khanh Dũng bước vào khu vực nghỉ ngơi mang theo một chiếc máy tính bảng mới nhất của mình, nơi hiển thị giao diện của ứng dụng mindfulness chưa được công khai.

Khanh Dũng giải thích, nghiêm túc: “Ứng dụng này không chỉ giúp hạ nhịp tim mà còn cảnh báo khi hệ thống máy chủ công ty gặp tín hiệu bất thường.”

Linh Hước nhìn vào màn hình tablet và thấy một thông báo đỏ hiện ra ngay lập tức: “Cảnh báo! Khả năng quá tải dữ liệu đang gia tăng – vui lòng kiểm tra ngay!”

Linh Hương đứng dậy nhanh chóng và quyết định hành động ngay tại chỗ: cô mở laptop cá nhân trên bàn làm việc và bắt đầu triển khai chế độ tập trung sâu bằng kỹ thuật hít thở đã học được từ Hà Lan.

Bảo quan sát cô với ánh mắt pha lẫn lo âu và hy vọng, rồi thì thầm nhẹ nhàng: “Nếu chúng ta không giải quyết được vấn đề này sớm thì cả dự án có thể bị đình trệ.”

Sự im lặng bất ngờ bao trùm khu vực nghỉ ngơi khi tiếng chuông điện thoại giao tiếp khẩn cấp vang lên cùng lúc với tiếng còi báo động nhẹ từ hệ thống an ninh tòa nhà.

Linh Hương dừng lại trong khoảnh khắc cuối cùng của hơi thở sâu và nhìn vào màn hình mà không biết nên làm gì tiếp theo.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *