Gác Lại Âu Lo, Mình Yêu Nhau Nhé! - Chương 5 Làn Gió Đêm
Linh Hương đứng lên khỏi ghế bành trong phòng Orchid, ánh đèn vàng dịu nhẹ phản chiếu trên mặt bàn gỗ sồi.
Bảo đưa tay mở cánh cửa kính lớn dẫn ra ban công tầng mười ba.
Bảo nói: "Thời gian còn ít lại rồi, mình nên ra ngoài hít hơi thật sâu."
Linh Hầm trả lời: "Đúng vậy, không thể để áp lực chiếm hết không gian trong đầu."
Ban công mở ra toàn cảnh thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ dưới ánh đèn neon và những chiếc xe đèn vàng chập chờn.
Cô đặt cuốn sổ tay da mềm lên khung kim loại lạnh lẽo và mở ra một trang trống mới.
Hà Lan xuất hiện bất ngờ bên cạnh họ với tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Hà Lan cười nhẹ và nói: "Mình mang tới một món quà nho nhỏ cho buổi tối này."
Linh Hương nhìn vào hộp và thấy một tấm thiệp cũ được gấp lại bằng giấy mỏng màu nâu xám.
Hà Lan giải thích: "Đây là thiệp sinh nhật của tôi năm ngoái ở quán cà phê bên phố Đông Dừa – mình muốn chia sẻ kỷ niệm ấy."
Bảo nhắm mắt lại trong khoảnh khắc yên bình và thì thầm: "Có những thời khắc chúng ta không thể giữ lại bằng lời nói."
Linh Hương cầm lấy thiệp, nhẹ nhàng phá bỏ lớp giấy cũ và đọc dòng chữ xăm trên đó.
"Trong bóng tối sẽ luôn có ngọn lửa dẫn đường," cô đọc thành tiếng vang qua không gian mỏng manh.
Bảo quay sang cô và hỏi ngay lập tức: "Bạn có muốn thử ứng dụng mindfulness mà Khanh Dũng giới thiệu?"
Linh Hương đáp ngay lập tức với ánh mắt kiên quyết: "Có rồi, tôi sẽ tải ngay sau khi trở về văn phòng."