Gõ Cửa Trái Tim Em - Chương 5 Khi Trái Tim Biết Rung Động

Chương trước Chương tiếp

Trường đại học của Đoàn Anh tổ chức ngày hội văn hóa, và quán cà phê của anh được chọn làm đơn vị cung cấp nước uống cho gian hàng của khoa. Doanh Doanh cũng hào hứng xin đi theo để phụ giúp.

Hôm đó, Doanh Doanh mặc một chiếc áo thun trắng, quần jean giản dị và buộc tóc đuôi ngựa. Trông cô trẻ trung, rạng rỡ như một nữ thần học đường, thu hút biết bao ánh nhìn của các nam sinh sinh viên.

"Đoàn Anh, anh xem tôi mặc thế này đã giống 'người bình thường' chưa?" – Doanh Doanh xoay một vòng trước mặt anh, cười híp mắt.

Đoàn Anh ngẩn người mất vài giây, tim bỗng đập lệch đi một nhịp. Anh quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng: "Tạm được. Lo làm việc đi."

Trong lúc xếp đồ, một nhóm nam sinh khóa trên đi qua, thấy Doanh Doanh xinh đẹp liền nảy ý định trêu ghẹo. Một tên trong số đó cố tình đi sát qua, làm đổ thùng đá và đưa tay định chạm vào vai cô: "Em gái, sinh viên trường nào mà xinh thế? Cho xin số điện thoại đi, tối nay đi bar với bọn anh không?"

Doanh Doanh sợ hãi lùi lại: "Né ra đi, tôi đang làm việc!"

"Chảnh thế em..."

Tên đó chưa kịp dứt lời thì một bàn tay rắn chắc đã nắm chặt lấy cổ tay gã, vặn ngược ra sau. Đoàn Anh xuất hiện, che chắn hoàn toàn cho Doanh Doanh ở phía sau. Gương mặt anh lạnh lùng, ánh mắt đầy tia máu: "Tránh xa cô ấy ra. Nếu không đừng trách tôi không khách khí."

Thấy Đoàn Anh cao lớn, lại thêm sự chú ý của mọi người xung quanh, đám nam sinh kia hậm hực bỏ đi.

Doanh Doanh đứng phía sau, hai tay bấu chặt vào vạt áo của Đoàn Anh. Khi đám người kia đi khuất, anh quay lại, lo lắng nắm lấy vai cô: "Có sao không? Tụi nó làm gì cô chưa?"

Nhìn ánh mắt tràn ngập sự lo lắng và chở che của Đoàn Anh, Doanh Doanh nghe thấy tiếng "bùm" rất lớn trong lồng ngực mình. Cô biết, có một cánh cửa trong trái tim cô, vốn khép chặt bấy lâu nay, vừa bị anh chàng nghèo kiết xác này gõ cửa mất rồi.

Doanh Doanh lắc đầu, nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay: "Tôi không sao. Có anh bảo vệ tôi rồi mà!"

Chiều hôm đó, dưới ánh hoàng hôn vàng ươm của sân trường, có hai bóng người đổ dài bên nhau. Một người ngốc nghếch nhận ra mình đã yêu, còn một người kiêu ngạo thì nguyện vì người kia mà hạ mình xuống thế gian trần trụi.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *