Hoa Hồng Gai - Chương 4 CÁI BẪY NGỌT NGÀO
Sáng hôm sau, Vy thức dậy khi trời còn tờ mờ sáng. Cơn mưa đêm qua đã tạnh, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, nặng nề như thể đang nén lại một điều gì đó sắp bùng nổ. Cô đứng bên cửa sổ, nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi, ánh mắt xa xăm dõi theo những gợn mây trôi. Không một chút dao động nào lộ ra trên khuôn mặt thanh tú, nhưng bên trong cô, một trận chiến không tiếng súng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Hoàng gõ cửa, bước vào với một tập tài liệu trên tay. "Cô chủ, mọi thứ đã sẵn sàng. Công ty Bảo Tín sẽ đại diện cho chúng ta tham gia đấu thầu. Hồ sơ năng lực của họ đã được chuẩn bị hoàn hảo, đủ để gây nghi ngờ nhưng không quá lộ liễu."
Vy quay lại, đặt tách trà xuống bàn. "Đúng như kế hoạch. Tôi muốn Trần Phong phải tin rằng Thịnh Phát đang đối mặt với một đối thủ mạnh, một 'cá mập' thực sự muốn nuốt chửng miếng mồi ngon này. Nhưng điều quan trọng nhất, Bảo Tín phải biết điểm dừng. Không được giành chiến thắng, chỉ được đẩy giá."
"Tôi đã dặn dò giám đốc Bảo Tín rất kỹ. Anh ta là người đáng tin cậy và hiểu rõ luật chơi," Hoàng trấn an. "Anh ta sẽ rút lui đúng thời điểm, để Thịnh Phát trở thành người chiến thắng duy nhất, nhưng với cái giá đắt nhất."
"Tốt." Vy khẽ gật đầu. "Trần Phong là một người tham vọng, nhưng cũng rất dễ bị kích động. Đặc biệt là khi Lâm Mỹ An ở bên cạnh. Cô ta sẽ không bao giờ chấp nhận thua cuộc trước tôi, dù là trong bất cứ cuộc chiến nào."
"Vậy là cái bẫy đã giăng sẵn," Hoàng nói, trong giọng nói ẩn chứa một sự hài lòng nhẹ. "Họ sẽ nhảy vào mà không hề hay biết."
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. "Hôm nay, chỉ là bước khởi đầu. Một món quà nhỏ để đánh dấu sự trở lại của tôi. Một món quà đủ ngọt ngào để che giấu những gai nhọn chết người."
***
Buổi đấu thầu khu đất vàng trung tâm thành phố diễn ra tại một trong những hội trường sang trọng nhất. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, không chỉ bởi giá trị khổng lồ của khu đất mà còn bởi sự hiện diện của những ông lớn trong ngành bất động sản. Trần Phong và Lâm Mỹ An ngồi ở hàng ghế đầu, vẻ mặt đầy tự tin nhưng cũng không giấu được chút lo lắng. Đối với Thịnh Phát, dự án này là ván bài lật ngửa, là cơ hội duy nhất để thoát khỏi khủng hoảng tài chính.
"Phong, anh phải thắng bằng mọi giá," Mỹ An ghé sát tai Phong thì thầm, bàn tay cô ta siết chặt cánh tay anh. "Chúng ta không thể để con nhỏ Hạ Vy đó đắc thắng được."
Trần Phong gật đầu, ánh mắt anh lướt qua một lượt các đối thủ, dừng lại ở khu vực của công ty Bảo Tín, một cái tên khá mới nổi nhưng gần đây lại liên tục thắng thầu những dự án khó nhằn. Anh biết, đây mới chính là đối thủ đáng gờm. Anh không hề hay biết, người đứng sau Bảo Tín chính là Hạ Vy.
Buổi đấu thầu bắt đầu. Sau lời giới thiệu trịnh trọng của người điều hành, giá khởi điểm được công bố. Các công ty bắt đầu ra giá, ban đầu còn dè dặt thăm dò. Trần Phong đợi đến lượt thứ ba, khi giá đã được đẩy lên một mức tương đối, anh mới tự tin giơ bảng. "55 triệu USD!"
Cả khán phòng xôn xao. Đây là một con số khá lớn so với giá trị thị trường ước tính. Mỹ An mỉm cười đắc thắng, nhìn quanh như muốn thách thức. Nhưng nụ cười của cô ta nhanh chóng tắt ngấm khi người điều hành thông báo: "Công ty Bảo Tín ra giá 56 triệu USD!"
Trần Phong cau mày. "Bảo Tín này rốt cuộc là ai? Họ có vẻ rất quyết tâm."
"Kệ họ đi. Chúng ta sẽ không thua!" Mỹ An thúc giục. "Anh cứ ra giá cao hơn đi, Phong. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta!"
Cuộc chiến bắt đầu trở nên kịch tính. Thịnh Phát và Bảo Tín liên tục đẩy giá lên. 58 triệu, 60 triệu, 65 triệu... Các đối thủ khác dần dần rút lui, không muốn mạo hiểm với một mức giá phi lý như vậy. Chỉ còn lại Thịnh Phát và Bảo Tín.
Trần Phong đổ mồ hôi lạnh. Anh nhìn vào tập tài liệu, tính toán lại chi phí. 70 triệu USD đã là một con số quá sức chịu đựng của Thịnh Phát, nhưng Bảo Tín vẫn không ngừng. "72 triệu USD!"
"73 triệu USD!" Giám đốc Bảo Tín không chút do dự, giơ bảng lên. Anh ta là một người đàn ông trung niên, vẻ mặt điềm tĩnh, khiến Trần Phong càng thêm khó đoán.
"Phong, anh sao vậy?" Mỹ An sốt ruột. "Anh phải thắng! Khu đất này là của chúng ta!"
Trần Phong hít sâu một hơi. Anh nhớ lại lời Vy nói ngày hôm qua: "Tôi đến đây hôm nay, đơn giản là với tư cách đại diện của Quỹ đầu tư Apex. Nghe nói Tập đoàn Thịnh Phát đang rất cần 50 triệu USD để vận hành dự án phía Nam?" Ánh mắt anh thoáng chốc lóe lên sự nghi ngờ. Không lẽ, Bảo Tín này có liên quan đến cô ta? Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Hạ Vy chỉ là một kẻ phá hoại, làm sao có thể thao túng một công ty lớn như vậy?
Anh cắn răng, giơ bảng. "75 triệu USD!" Anh đã vượt qua giới hạn của mình, đã dốc gần như toàn bộ số tiền dự phòng của Thịnh Phát vào đây.
Giám đốc Bảo Tín nhìn chằm chằm vào anh, rồi khẽ mỉm cười. Anh ta không giơ bảng nữa. Người điều hành chờ đợi trong vài giây, rồi cất tiếng: "75 triệu USD! Lần thứ nhất... lần thứ hai... lần thứ ba! Xin chúc mừng Tập đoàn Thịnh Phát đã thành công đấu giá khu đất vàng trung tâm thành phố với mức giá 75 triệu USD!"
Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, chủ yếu là từ phía nhân viên của Thịnh Phát. Mỹ An reo lên sung sướng, ôm chầm lấy Trần Phong. "Chúng ta thắng rồi, Phong! Chúng ta đã thắng Hạ Vy!" Cô ta không hề biết rằng Hạ Vy thậm chí còn không trực tiếp tham gia cuộc đấu giá này.
Trần Phong gượng cười. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường. Chiến thắng này không hề mang lại cho anh niềm vui, mà chỉ là một gánh nặng khổng lồ. 75 triệu USD, cao gấp ba lần giá trị thực tế của khu đất, thậm chí còn vượt xa những gì anh đã dự tính. Cả Thị
