Hoa Hồng Gai - Chương 6 VINH QUANG ĐẮT GIÁ

Chương trước Chương tiếp

Ánh đèn flash bùng lên chói mắt, cùng tiếng vỗ tay như sấm rền át cả tiếng nhạc du dương trong khán phòng lộng lẫy. Mai Chi đứng trên bục vinh quang, nụ cười rạng rỡ như đóa hồng nhung vừa hé nở, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả. Dự án “Thành Phố Xanh Kỳ Vọng” – đứa con tinh thần mà cô đã đổ biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương – cuối cùng cũng chính thức được ra mắt, gặt hái thành công vang dội ngoài sức tưởng tượng.

Hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn về phía cô. Những lời ca tụng, những cái bắt tay nồng nhiệt, những chiếc ly champagne chạm vào nhau kêu leng keng không ngớt. Mai Chi cảm thấy như mình đang bay bổng trên chín tầng mây, giữa một biển hoa và ánh sáng. Đây là đỉnh cao cô hằng khao khát, là minh chứng cho tài năng và sự kiên trì không ngừng nghỉ của cô. Vinh quang này, cô đã phải đánh đổi quá nhiều.

Cô nhớ lại những đêm thức trắng, những bản vẽ chồng chất đến bạc màu, những cuộc tranh luận nảy lửa với đối tác, những lúc tưởng chừng như gục ngã vì áp lực. Cô đã từ bỏ những bữa cơm gia đình ấm cúng, gác lại những buổi hẹn hò hiếm hoi, thậm chí bỏ quên cả bản thân mình để ôm ấp giấc mơ này. Giờ đây, đứng giữa biển người tung hô, cô lại thấy một thoáng trống rỗng lạ lùng.

Một bóng hình cao lớn, uy nghi bất chợt lướt vào tầm mắt cô. Hạo Nam. Anh đứng ở một góc khuất, trong bộ vest đen lịch lãm, tay cầm ly rượu vang đỏ. Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng, xuyên qua đám đông ồn ào để chạm vào cô. Không một nụ cười, không một cái gật đầu, chỉ là một cái nhìn sâu thẳm, bí ẩn, khiến Mai Chi rùng mình. Đôi khi, cô cảm thấy anh giống như một cái bóng, luôn hiện diện ở những thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô, nhưng lại không bao giờ thực sự thuộc về ánh sáng của cô.

Sau màn ra mắt chính thức, Mai Chi thoát khỏi vòng vây của giới truyền thông và các đối tác, tìm đến một góc yên tĩnh hơn. Cô cầm ly nước lọc mát lạnh, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Bỗng, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh.

“Chúc mừng, hoa hồng gai của tôi. Cuối cùng em cũng đã hái được quả ngọt.”

Mai Chi giật mình quay lại. Hạo Nam đứng đó, tựa vào lan can, ánh mắt vẫn không rời cô. Từ “hoa hồng gai” mà anh thốt ra không chỉ là một biệt danh, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về bản chất gai góc của cô, và có lẽ, cả những vết xước mà cô đã vô tình tạo ra trên đường đi.

“Cảm ơn anh, Hạo Nam,” cô nói, giọng hơi khàn. “Tôi biết anh đã giúp đỡ rất nhiều cho dự án này.”

Anh nhếch môi, nụ cười nửa vời không rõ ý tứ. “Giúp đỡ? Có lẽ là ‘đầu tư’ thì đúng hơn. Và tôi không bao giờ đầu tư vào những thứ không có giá trị.”

Mai Chi biết anh đang ám chỉ đến khoản tài trợ khổng lồ mà tập đoàn của anh đã đổ vào dự án khi nó đang đứng trước bờ vực phá sản. Lúc đó, cô đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận sự giúp đỡ từ người đàn ông này, dù trong lòng luôn cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Cô nợ anh một ân tình lớn, một ân tình mà cô không biết mình sẽ phải trả bằng cách nào.

“Tôi sẽ không quên ơn anh,” cô nói, nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi sẽ tìm cách đền đáp xứng đáng.”

Hạo Nam bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mùi hương nam tính mạnh mẽ của anh bao trùm lấy cô. “Đền đáp? Em nghĩ sao về việc ở lại bên cạnh tôi? Trở thành bông hoa độc quyền trong vườn của tôi?”

Lời nói của anh như một mũi gai vô hình đâm thẳng vào tim cô. Mai Chi hít một hơi thật sâu. Cô biết, ngay từ đầu, sự giúp đỡ của Hạo Nam không bao giờ là vô tư. Anh muốn cô, muốn sở hữu cô, không chỉ là tài năng mà còn là cả con người cô. Vinh quang này, cô đã phải trả giá bằng sự tự do của chính mình.

“Hạo Nam, anh biết tôi không phải là người có thể bị ràng buộc,” cô kiên quyết. “Tôi có ước mơ của riêng mình.”

Anh bật cười khẽ, nhưng ánh mắt không hề có ý cười. “Ước mơ của em đã được tôi chắp cánh. Vinh quang hôm nay của em, một phần không nhỏ là nhờ có tôi. Em nghĩ em có thể dễ dàng phủi tay, bay đi như một cánh chim không lồng sao?”

Mai Chi cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Đúng vậy, anh nói đúng. Không có Hạo Nam, dự án này đã chết từ trong trứng nước. Không có anh, có lẽ cô vẫn chỉ là một kiến trúc sư trẻ tài năng nhưng vô danh, bị chôn vùi bởi những âm mưu và khó khăn. Anh là người đã kéo cô lên từ vũng lầy, nhưng cũng chính anh đang siết chặt sợi dây vô hình quanh cổ cô.

“Vậy anh muốn gì ở tôi?” cô hỏi, giọng run run. “Anh muốn tôi trở thành người tình của anh? Một con chim cảnh trong lồng son?”

Hạo Nam nâng tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc mai lòa xòa trên má cô. Cử chỉ dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một quyền lực đáng sợ. “Tôi muốn em. Bằng mọi giá. Em là bông hồng tôi đã vun trồng, tôi có quyền hái lấy. Nhưng tôi muốn em tự nguyện. Dù sao thì, một bông hồng gai tự nguyện dâng hiến mới là bông hồng đẹp nhất, đúng không?”

Mai Chi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, thấy bóng dáng cô đơn của chính mình phản chiếu trong đó. Vinh quang đắt giá, quả thật là đắt giá. Nó không chỉ là sự đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, mà còn là sự trả giá bằng chính tâm hồn và ý chí tự do của cô. Cô đã đạt được đỉnh cao, nhưng lại lạc vào một mê cung không lối thoát, mà lối ra duy nhất dường như lại nằm trong vòng tay của người đàn ông này.

Tiếng nhạc trong khán phòng vẫn vang lên rộn ràng, nhưng với Mai Chi, nó chỉ còn là một âm thanh xa xăm, vô nghĩa. Cô đứng đó, giữa ánh sáng huy hoàng của thành công, nhưng lại cảm thấy cô độc hơn

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *