Hoa Hồng Gai - Chương 5 GIÁ ĐẮT CỦA THAM VỌNG

Chương trước Chương tiếp

trên cùng, với vẻ tự tin ngút trời. Mỹ An khoác tay Trần Phong, nở nụ cười kiêu sa, đôi mắt quét qua một lượt những đối thủ tiềm năng như thể đang đánh giá con mồi. Cô ta tin chắc rằng với tiềm lực của Thịnh Phát và mối quan hệ ngầm của Trần Phong, khu đất vàng này sẽ dễ dàng nằm trong tầm tay.

Buổi đấu thầu bắt đầu. Sau vài vòng chào giá thăm dò, không khí dần trở nên nóng hơn. Các doanh nghiệp lớn khác lần lượt đưa ra những con số ấn tượng, nhưng chưa thực sự bức phá. Trần Phong vẫn điềm tĩnh, chờ đợi thời cơ.

"200 tỷ!" – Giọng nói dứt khoát của một vị giám đốc vang lên, đẩy giá lên một nấc mới.

"210 tỷ!" – Trần Phong ung dung ra giá, ánh mắt đầy thách thức. Mỹ An siết chặt tay anh, mỉm cười tự mãn.

Mấy vòng tiếp theo, giá liên tục được đẩy lên, nhưng dường như tất cả mọi người đều có một giới hạn vô hình. Trần Phong cảm thấy chiến thắng đã ở rất gần. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để dứt điểm.

Đột nhiên, một giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên từ dãy ghế phía sau, một vị giám đốc trung niên đại diện cho công ty Bảo Tín – một cái tên tương đối mới nổi nhưng đã gây dựng được danh tiếng nhất định trong giới đầu tư. "250 tỷ!"

Cả khán phòng xôn xao. Mức giá này đã vượt xa dự kiến của nhiều người, và có vẻ như Bảo Tín thực sự muốn khu đất này. Trần Phong cau mày. Anh đã điều tra về Bảo Tín, biết rằng họ có tiềm lực, nhưng không đến mức có thể cạnh tranh sòng phẳng với Thịnh Phát trong một dự án lớn như thế này.

"Phong, đừng chần chừ!" – Mỹ An thì thầm, nụ cười trên môi cô ta đã cứng lại. "Anh không thể để công ty đó vượt mặt chúng ta được!"

Trần Phong hít một hơi sâu. "260 tỷ!"

"280 tỷ!" – Giám đốc Bảo Tín không hề nao núng, giọng nói vẫn điềm tĩnh như cũ.

Sự kiên định của Bảo Tín khiến Trần Phong bắt đầu cảm thấy khó chịu. Các đối thủ khác đã rút lui từ lâu, giờ chỉ còn Thịnh Phát và Bảo Tín là đang giằng co. Mức giá đã vượt quá mức dự kiến ban đầu của anh một chút, nhưng khu đất này quá quan trọng, anh không thể để mất nó.

"Phong, anh làm gì thế?" – Mỹ An gần như gằn giọng. "Anh sợ sao? Con nhỏ Vy kia sẽ cười vào mặt anh mất!"

Cái tên "Vy" như một ngọn lửa châm vào lòng tự ái của Trần Phong. Anh không thể thua, đặc biệt là khi Mỹ An đang ở bên cạnh, và đặc biệt là khi Vy có thể đang theo dõi từ đâu đó. Anh phải chứng minh mình mạnh hơn, tài giỏi hơn.

"300 tỷ!" – Trần Phong đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt tóe lửa. Anh quay sang nhìn giám đốc Bảo Tín với vẻ thách thức.

Giám đốc Bảo Tín nhếch mép cười nhẹ. Ông ta liếc nhìn xấp tài liệu trên tay một cách chậm rãi, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ẩn ý. "320 tỷ!"

Cả khán phòng nín thở. 320 tỷ! Một con số khổng lồ, vượt xa mọi dự đoán về giá trị thực của khu đất này. Trần Phong cảm thấy máu nóng dồn lên não. Anh siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên thái dương. Anh biết, mức giá này đã quá cao, quá rủi ro. Dốc toàn bộ vốn vào đây sẽ khiến Thịnh Phát đối mặt với một áp lực tài chính cực lớn trong thời gian tới.

Nhưng nếu không thắng, uy tín của Thịnh Phát, và cả của anh, sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn nữa, Mỹ An vẫn đang nhìn anh, ánh mắt đầy mong chờ, xen lẫn một chút khinh thường nếu anh lùi bước.

"Phong! Anh còn chần chừ gì nữa? Có bao nhiêu tung hết ra đi!" – Mỹ An thúc giục, giọng nói của cô ta như một mũi kim đâm thẳng vào tâm trí anh.

Trần Phong nhắm mắt lại. Một ván cờ được ăn cả ngã về không. Anh đã hứa với Mỹ An, với chính mình, rằng anh sẽ không bao giờ thất bại. Anh cần khu đất này để Thịnh Phát bay cao, để chứng minh giá trị của mình.

"350 tỷ!" – Trần Phong gầm lên, giọng anh khản đặc. Anh nhìn thẳng vào giám đốc Bảo Tín, ánh mắt như muốn xé toạc đối phương. Đây là giới hạn cuối cùng của Thịnh Phát, anh đã dốc toàn bộ vào đây.

Khán phòng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào giám đốc Bảo Tín. Liệu ông ta có tiếp tục? Hay sẽ chấp nhận lùi bước trước sự liều lĩnh của Trần Phong?

Giám đốc Bảo Tín mỉm cười, một nụ cười khó hiểu, rồi lắc đầu nhẹ. "Thịnh Phát đã đưa ra một mức giá quá sức tưởng tượng. Chúng tôi xin rút lui."

Một tiếng "RẦM!" vang lên, chiếc búa của chủ tịch hội đồng đấu thầu gõ xuống. "Chúc mừng Thịnh Phát! Khu đất vàng trung tâm thành phố thuộc về quý vị với mức giá 350 tỷ đồng!"

Mỹ An vỡ òa trong niềm vui, ôm chầm lấy Trần Phong. "Chúng ta thắng rồi, Phong! Chúng ta thắng rồi!" Cô ta nở nụ cười đắc thắng, ánh mắt kiêu hãnh liếc nhìn về phía giám đốc Bảo Tín, như muốn nói "các người không phải đối thủ của chúng tôi."

Trần Phong cũng nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó không hề thoải mái. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng. Anh đã thắng, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Anh vừa dồn toàn bộ nguồn lực vào một dự án tiềm ẩn quá nhiều rủi ro. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng, lạnh lẽo như một lưỡi dao mỏng.

Giám đốc Bảo Tín đứng dậy, khẽ gật đầu chào Trần Phong một cách đầy ẩn ý trước khi rời đi. Ánh mắt ông ta thoáng qua một tia sáng kỳ lạ, như thể đang che giấu một bí mật nào đó.

***

Cùng lúc đó, tại căn penthouse sang trọng nhìn ra toàn cảnh thành phố, Vy đang nhâm nhi tách trà Earl Grey thơm lừng. Hoàng đứng bên cạnh, báo cáo chi tiết về buổi đấu thầu.

"Đúng như cô chủ dự đoán, Thịnh Phát đã giành chiến thắng với mức giá 350 tỷ đồng, cao gấp ba lần giá trị thực của khu đất. Giám đốc Bảo Tín đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ."

Vy khẽ nhếch mép cười. Nụ cười ấy lạnh lẽo và tàn nhẫn, không hề có chút ấm áp nào. "Tốt lắm."

"Trần Phong và Lâm Mỹ An chắc chắn đang say sưa trong chiến thắng giả tạo đó." – Hoàng nói, trong giọng nói ẩn chứa sự khinh miệt. "Họ không hề hay biết rằng mình đã bước vào cái bẫy chết người."

Vy đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng tạo thành âm thanh trong trẻo. "Họ muốn khu đất vàng để xây dựng một đế chế, để thu hút vốn đầu tư và lật ngược thế cờ. Vậy thì chúng ta sẽ cho họ toại nguyện. Nhưng một khi cái bong bóng ấy phình to nhất, tôi sẽ là người cầm kim đâm vỡ nó."

Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. "350 tỷ... Đó mới chỉ là món khai vị, Hoàng ạ. Một món quà ngọt ngào đủ để họ mất cảnh giác, đủ để họ tin rằng mình đang nắm giữ cả thế giới. Nhưng bên dưới lớp đường mật đó là cả một biển gai

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *