THANH MAI TRÚC MÃ - Chương 1 Bức tường hoa giấy

Chương trước Chương tiếp

Bức tường hoa giấy không chỉ là ranh giới vật lý giữa hai ngôi nhà mà còn là nhân chứng thầm lặng cho cả một trời tuổi thơ, nơi tình bạn đầu đời chớm nở giữa Lâm và Tuệ Anh. Hai đứa trẻ, một nam một nữ, lớn lên cùng tiếng chim hót sau vườn, cùng mùi hương của hoa giấy bung nở bốn mùa, và cùng những bí mật ngọt ngào chỉ riêng hai đứa biết. Ngôi nhà của Lâm nằm chếch về phía mặt trời mọc, còn nhà Tuệ Anh thì nép mình dưới bóng mát của cây xoài cổ thụ. Giữa hai thế giới nhỏ bé ấy là bức tường gạch cũ kỹ, phủ kín bởi giàn hoa giấy rực rỡ. Từ những bông tím biếc đến hồng phai, đỏ thắm, chúng đan xen vào nhau, tạo thành một tấm thảm sống động, đôi khi lại là lớp ngụy trang hoàn hảo cho những cuộc phiêu lưu của Lâm. Tuệ Anh khi ấy là một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc ngang vai luôn hơi rối, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả một bầu trời trong veo nhưng cũng rất dễ đong đầy nước mắt. Cô bé hiền lành, đôi khi hơi vụng về, và cũng rất hay mơ màng. Chính vì tính cách ấy mà Tuệ Anh thường xuyên là "nạn nhân" của những hình phạt từ mẹ. Có thể là vì không chịu ăn cơm, mải chơi quên học bài, hoặc đơn giản chỉ là làm vỡ chiếc bình hoa yêu thích của bà. Mỗi lần như vậy, Tuệ Anh lại bị bắt đứng quay mặt vào tường, hoặc ngồi yên một chỗ, không được chơi đùa, không được nói chuyện. Lâm thì khác. Cậu bé lanh lợi, nghịch ngợm và có vẻ bạo dạn hơn Tuệ Anh nhiều. Mái tóc cắt ngắn cụt lủn, đôi mắt sáng rực luôn ánh lên vẻ tò mò và tinh quái. Lâm như một vệ sĩ thầm lặng, luôn dõi theo cô bé hàng xóm qua kẽ lá hoa giấy, qua ô cửa sổ mở hờ. Cậu biết rõ lịch sinh hoạt của nhà Tuệ Anh đến từng chi tiết nhỏ, từ giờ mẹ cô bé đi chợ đến giờ cô bé phải học bài. Và tất nhiên, Lâm cũng biết rất rõ những lúc Tuệ Anh bị phạt. Có một buổi chiều hè oi ả, tiếng ve râm ran như trêu ngươi, Tuệ Anh lại bị phạt. Lần này là vì cô bé lỡ tay làm đổ lọ mực vào cuốn sách tập tô mới tinh của mẹ. Tiếng la mắng của cô Tám, mẹ Tuệ Anh, vọng sang cả bên này tường. Lâm đang hí hoáy lắp ráp chiếc máy bay giấy ở sân nhà mình, nghe thấy tiếng nức nở quen thuộc của Tuệ Anh thì lập tức dừng tay. Cậu bé khẽ khàng đi đến sát bức tường, áp tai vào đó, cố gắng nghe ngóng. Tiếng khóc thút thít, tủi thân của Tuệ Anh rõ mồn một. Lâm nhíu mày. Gương mặt bầu bĩnh của Tuệ Anh đang phụng phịu, đôi mắt ướt nhòe và cái mũi nhỏ xụt xịt nước chắc hẳn đã là một cảnh tượng đau lòng. Lâm không chịu nổi cảnh Tuệ Anh buồn bã. Cậu quay người, chạy vọt vào bếp, lục lọi ngăn tủ bánh kẹo. Mẹ Lâm thường giấu kẹo ở đó, nhưng Lâm thì luôn có bí kíp tìm ra. Cậu chộp lấy một gói kẹo dẻo hình đủ loại con vật, rồi lại nhanh nhẹn chạy ra sân. Bức tường hoa giấy cao gần gấp đôi Lâm, nhưng với cậu bé, đó chưa bao giờ là trở ngại. Những cành hoa giấy xù xì, đầy gai nhưng cũng rất chắc chắn, là những bậc thang tự nhiên mà Lâm đã "khám phá" từ lâu. Đôi chân trần thoăn thoắt bám vào cành, những ngón tay nhỏ xíu bám chặt lấy thân cây, Lâm leo lên. Vài chiếc gai hoa giấy cào nhẹ vào da thịt, nhưng cậu bé không hề nao núng. Chỉ vài phút, cái đầu trọc lóc của Lâm đã nhô lên giữa tán hoa giấy rậm rạp. Cậu nhìn xuống sân nhà Tuệ Anh. Đúng như dự đoán, Tuệ Anh đang ngồi thu lu ở góc sân, quay lưng về phía bức tường, đôi vai nhỏ bé rung lên từng đợt. "Tuệ Anh! Tuệ Anh ơi!" Lâm thì thầm, tiếng nói bị nuốt chửng một phần bởi lá cây. Tuệ Anh giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của cô bé mở to khi nhìn thấy Lâm ló đầu ra từ giàn hoa giấy. "Lâm..." Tiếng cô bé lí nhí, xen lẫn tiếng nấc. "Nín đi! Khóc nhè xấu lắm!" Lâm vừa nói, vừa cẩn thận luồn tay qua kẽ lá, gói kẹo dẻo lắc lư trước mặt Tuệ Anh. "Kẹo đây! Ăn vào là hết buồn ngay!" Mắt Tuệ Anh sáng lên. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng một nụ cười mím chi đã bắt đầu hé nở. Cô bé rụt rè vươn tay đón lấy gói kẹo. Bàn tay nhỏ xíu chạm vào ngón tay Lâm, một cảm giác ấm áp và tin cậy lan tỏa. Tuệ Anh bóc vội một viên kẹo dẻo hình con thỏ màu hồng, cho vào miệng. Vị ngọt ngào tan chảy xua đi phần nào nỗi tủi thân. "Đừng mách mẹ Lâm nhé," Tuệ Anh thủ thỉ, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn. "Tớ biết rồi! Bí mật của chúng mình mà!" Lâm cười toe toét, rồi lại nhanh nhẹn tụt xuống. Trước khi biến mất, cậu còn dặn dò: "Lần sau đừng có làm đổ mực nữa đấy!" Cứ thế, bức tường hoa giấy không còn là ranh giới khô khan nữa, mà trở thành cầu nối cho những bí mật ngọt ngào, những sẻ chia đầu đời. Những viên kẹo dẻo, những lời an ủi vụng về nhưng chân thành từ Lâm đã trở thành liều thuốc tinh thần hiệu nghiệm nhất mỗi khi Tuệ Anh bị phạt. Chúng không chỉ xoa dịu nỗi buồn của cô bé mà còn gieo mầm cho một tình bạn đặc biệt, một sợi dây vô hình gắn kết hai tâm hồn trẻ thơ. Để rồi sau này, mỗi khi nhìn thấy giàn hoa giấy rực rỡ, Tuệ Anh lại nhớ về những lần Lâm trèo tường, và cảm giác ngọt ngào của những viên kẹo dẻo giữa buổi chiều hè đầy nước mắt.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *