THANH MAI TRÚC MÃ - Chương 2 Cậu và tớ, chúng ta là một
Cấp hai là những năm tháng mà khái niệm "chúng ta" bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống của Minh và Thảo, không chỉ trong nhận thức của riêng họ mà còn trong mắt tất cả mọi người xung quanh. Từ buổi sáng tinh mơ khi tiếng chim lảnh lót trên cành bàng già, Minh đã đứng đợi trước cổng nhà Thảo, chiếc xe đạp mini dựng nghiêng vào gốc cây quen thuộc. Dù hôm nào Thảo cũng ra muộn năm phút, dù hôm nào Minh cũng giả vờ cằn nhằn "Lại trễ giờ rồi đấy bà nội!", nhưng chưa một lần cậu bỏ về trước.
“Đi thôi, ông nội!” Thảo cười tít mắt, vội vàng cài cặp sách lên xe, đôi khi còn vắt thêm hộp sữa tươi Minh mua sẵn. Lời cằn nhằn của Minh liền biến thành tiếng thở dài quen thuộc, nhưng khóe môi thì bất giác cong lên. Họ đạp xe song song trên con đường làng rợp bóng cây, những câu chuyện vụn vặt về bài vở, về các trò chơi mới hay đơn giản chỉ là tiếng cười giòn tan của Thảo đủ để xua đi mọi sự uể oải của buổi sớm.
Ở trường, mọi thứ cũng y hệt. Bàn học của Minh và Thảo luôn là hai bàn cuối cùng cạnh cửa sổ, kề sát nhau như thể đó là một quy định bất thành văn. Minh giỏi Toán, Lý, luôn sẵn lòng nắn nót giải thích từng công thức phức tạp cho Thảo mỗi khi cô bé nhăn nhó. Ngược lại, Thảo có một tâm hồn bay bổng với Văn và một đôi tay khéo léo với môn Vẽ, chính là "cứu tinh" của Minh mỗi khi cậu chật vật với những bài văn tả cảnh hay cần một bức tranh minh họa cho dự án khoa học. Họ bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo.
Cô chủ nhiệm, cô Mai, một giáo viên tâm lý và hóm hỉnh, thường mỉm cười khi nhìn thấy cặp đôi này. "Minh và Thảo lại ngồi cạnh nhau à? Thôi được rồi, hai đứa mà ngồi riêng chắc lớp loạn mất!" lời nói đùa của cô luôn khiến cả lớp cười rộ, còn Thảo thì đỏ bừng mặt, Minh thì gãi đầu cười trừ. Ai cũng hiểu rằng đó là một lời khẳng định nhẹ nhàng cho sự gắn bó không thể tách rời của họ.
Giờ ra chơi, trong khi các bạn nam ùa ra sân bóng, Minh sẽ ở lại cùng Thảo, có khi là đọc sách chung, có khi là cùng nhau hoàn thành nốt bài tập còn dang dở. Bữa trưa, Thảo thường mang cơm mẹ nấu, đôi khi có thêm món tráng miệng đặc biệt. Minh sẽ mang theo đủ loại đồ ăn vặt hấp dẫn từ cổng trường. Dĩ nhiên, họ luôn chia sẻ cho nhau, miếng cơm đậu phụ của Thảo và gói bim bim của Minh cứ thế mà hòa quyện.
Linh, cô bạn thân lém lỉnh nhất của Thảo, thường là người khởi xướng các màn trêu chọc. "Ê, Minh, Thảo, hai người có cần dính nhau như sam vậy không? Đến cả cái kẹo cũng phải cắn chung à?"
Thảo phụng phịu: "Cậu nói gì vậy Linh! Tớ chỉ..."
Minh liền gạt ngang, nhét miếng kẹo vào miệng Thảo: "Kệ cậu ấy, Thảo. Cậu ấy ghen tị thôi." Rồi cậu nheo mắt nhìn Linh, "Ghen tị thì tự kiếm người yêu đi chứ, ai mượn đi trêu chọc người khác đâu."
Cả nhóm lại cười phá lên, và những lời trêu chọc ấy cứ thế trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống học đường của họ. Dù đôi khi cảm thấy ngượng ngùng, nhưng Minh và Thảo chưa bao giờ thực sự khó chịu. Bởi lẽ, cái cách họ được gán ghép, được mặc định là một đôi, nó giống như một sự công nhận cho tình bạn, tình thân đặc biệt mà họ dành cho nhau.
Có lần, Thảo phải thuyết trình về tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký" môn Văn. Mặc dù rất tự tin với khả năng viết lách, Thảo lại cực kỳ sợ đứng trước đám đông. Cô bé cứ đứng trước gương tập đi tập lại, giọng nói run rẩy, tay chân lúng túng. Minh nhận thấy sự lo lắng của Thảo, đã chủ động ở lại sau giờ học, giúp Thảo tập dượt.
“Cậu phải nhìn thẳng vào mắt mọi người, Thảo ạ. Đừng nhìn xuống đất.” Minh kiên nhẫn hướng dẫn, sửa từng cử chỉ, giọng điệu cho
