THANH MAI TRÚC MÃ - Chương 4 Lời Mời Gọi
...lịch sự nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười ấy có chút ngượng nghịu của người lần đầu làm quen, nhưng cũng đủ sáng bừng để thu hút mọi ánh nhìn. “Chào Tuệ Anh,” anh chàng lịch sự cất tiếng, giọng nói trầm ấm. “Anh là Duy, học lớp 12A3. Anh có thể làm phiền em một chút được không?” Tuệ Anh ngẩng đầu, cây bút trên tay khựng lại giữa chừng. Cô có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng nở một nụ cười đáp lại. “Vâng, có chuyện gì ạ?” Từ bàn cuối, cây bút đang vắt vẻo trên đầu ngón tay Lâm bỗng dưng rơi phịch xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để phá tan sự tĩnh lặng hiếm hoi. Duy và Tuệ Anh đồng loạt liếc nhìn về phía Lâm, nhưng cậu ta chỉ giả vờ như không có gì, cúi xuống nhặt bút một cách chậm rãi, khóe môi khẽ nhếch lên một cách khó hiểu. Duy quay lại nhìn Tuệ Anh, ánh mắt có chút lấp lánh. “À… anh nghe thầy Minh Hùng nói em là người có thành tích môn Hóa xuất sắc nhất khối 11. Trường mình đang thành lập đội tuyển thi học sinh giỏi cấp thành phố, và anh là đội trưởng. Anh muốn mời em tham gia đội tuyển.” Tuệ Anh hơi rụt rè. Cô thích Hóa học, nhưng việc tham gia đội tuyển cấp thành phố thì quả thực là một áp lực không nhỏ. “Em… em cũng không chắc lắm ạ. Em sợ mình không đủ khả năng.” Duy cười trấn an. “Em đừng lo. Thành tích của em đã nói lên tất cả rồi. Thầy Minh Hùng cũng rất tin tưởng em. Nếu em tham gia, đội tuyển sẽ mạnh hơn rất nhiều.” Anh ta đưa ra một tờ giấy có ghi lịch trình và thông tin liên hệ. “Em cứ suy nghĩ kỹ nhé. Đây là số điện thoại của anh và lịch hẹn buổi tập đầu tiên. Nếu em đồng ý, cứ nhắn tin cho anh.” Tuệ Anh cầm lấy tờ giấy, những ngón tay khẽ miết lên dòng chữ ngay ngắn. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh phả đến từ phía sau, biết chắc là ánh mắt của Lâm đang dán chặt vào mình. Cô không dám quay lại nhìn cậu. “Em sẽ suy nghĩ ạ,” Tuệ Anh khẽ nói, vẫn còn hơi bối rối. “Vậy nhé. Anh mong sẽ được gặp em ở buổi tập đầu tiên.” Duy gật đầu thân thiện, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, rồi quay người rời đi. Bước chân anh ta nhẹ nhàng, tự tin, như vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng. Khi bóng dáng Duy khuất hẳn sau hành lang, sự im lặng lại bao trùm lớp học. Tuệ Anh vẫn ngồi đó, tay cầm tờ giấy, đôi mắt dán vào những con chữ. Bỗng nhiên, một giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. “Giỏi nhỉ. Mới đó đã được anh khóa trên để ý rồi.” Tuệ Anh giật mình, vội vàng quay lại. Lâm đã đứng tựa vào thành bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười nửa vời, chẳng rõ là đang trêu chọc hay ẩn chứa điều gì khác. Tay cậu ta vẫn còn cầm cây bút, nhưng lại xoay tròn một cách đầy vẻ bực dọc. “Cậu nói gì vậy?” Tuệ Anh cau mày, cảm thấy có chút khó chịu. “Người ta mời mình vào đội tuyển học sinh giỏi mà.” “À, đội tuyển học sinh giỏi à?” Lâm nhếch mép, tiến lại gần hơn. “Nghe cũng hợp lý đấy chứ. Nhưng mà sao mình không thấy ai khác được mời ngoài cậu nhỉ? Mà đội trưởng thì lại đích thân đến tận lớp để mời một mình cậu?” Tuệ Anh đỏ mặt. “Cậu đừng có suy diễn lung tung. Có thể là do cậu ấy bận, với lại mình cũng chưa nhận lời mà.” Lâm khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lướt qua tờ giấy trên tay Tuệ Anh. “Chưa nhận lời? Hay là đang phân vân giữa việc đi học bồi dưỡng hay đi hẹn hò với anh khóa trên đẹp trai?” “Lâm!” Tuệ Anh gần như hét lên, cảm thấy bị xúc phạm. “Cậu đừng có nói những lời vớ vẩn như vậy!” Lâm nhìn thẳng vào mắt Tuệ Anh, nụ cười trên môi tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc lạ thường. “Mình nói vớ vẩn? Hay là cậu đang vờ ngây thơ? Cậu không thấy thái độ của anh ta sao? Ai lại đích thân đi mời mà ánh mắt cứ long lanh như muốn rủ rê người ta đi chơi vậy?” Tuệ Anh đứng phắt dậy, mặt đối mặt với Lâm. “Cậu có quyền gì mà nói mình như vậy? Mình có đi hay không thì cũng đâu liên quan đến cậu!” Cả hai nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa. Lời nói của Tuệ Anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Lâm, khiến cậu ta sững sờ. Đôi mắt Lâm tối sầm lại, cây bút trong tay bị bóp chặt đến mức tưởng chừng như sắp gãy. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Tuệ Anh. Sau một lúc, Lâm khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “À phải rồi. Mình quên mất. Mình có là gì của cậu đâu mà có quyền lên tiếng. Xin lỗi, là mình tự cho mình cái quyền không nên có.” Cậu ta nói rồi quay lưng, bước nhanh ra khỏi lớp, để lại Tuệ Anh đứng đó một mình, tay vẫn nắm chặt tờ giấy, lòng ngổn ngang những suy nghĩ và cảm xúc lẫn lộn. Cơn mưa rào đầu tiên của mùa hạ đã qua, nhưng có vẻ như một cơn bão khác đang âm thầm kéo đến, mang theo những tia sét đầu tiên của sự thay đổi, của những mối quan hệ tưởng chừng như không bao giờ có thể lung lay.
