THANH MAI TRÚC MÃ - Chương 3 Cơn mưa rào đầu tiên

Chương trước Chương tiếp

Tiết học cuối cùng vừa dứt, ánh nắng chiều chói chang vẫn cố len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả hành lang vắng. Tiếng trống tan trường rền vang như một hồi chuông giải thoát, kéo lũ học trò ào ra như ong vỡ tổ. Tuệ Anh vẫn ngồi lại, cặm cụi nắn nót ghi lại vài công thức hóa học còn dang dở. Lâm, như thường lệ, vẫn ngồi ở bàn cuối, vừa xem lại bài vừa ngước nhìn Tuệ Anh, thỉnh thoảng lại vắt vẻo cây bút trên đầu ngón tay. Mọi chuyện diễn ra bình thường như hàng ngàn buổi chiều tan học khác, cho đến khi một bóng dáng lạ lẫm xuất hiện ở cửa lớp. Đó là một bạn nam, trông có vẻ là học sinh khóa trên, dáng người cao ráo, mái tóc vuốt keo gọn gàng, và điều đáng chú ý nhất là nụ cười có phần e thẹn khi anh ta đưa mắt tìm kiếm. Ánh mắt anh ta dừng lại ở Tuệ Anh. "Chào Tuệ Anh," anh chàng lịch sự nói, giọng hơi ngập ngừng. Cả lớp đã gần trống, chỉ còn lác đác vài người, nhưng sự xuất hiện của người lạ vẫn khiến vài ánh mắt tò mò đổ dồn về. Tuệ Anh ngẩng đầu, hơi bất ngờ. "À, chào anh." Cô nhớ mang máng đây là đàn anh khối trên, cũng là thành viên câu lạc bộ đọc sách mà cô mới tham gia. Anh chàng bước đến gần bàn Tuệ Anh, trong tay cầm một phong bì màu xanh nhạt, được gấp cẩn thận. "Cái này... là của cậu. Mong cậu đọc nó." Anh ta đặt phong bì lên bàn cô, bên cạnh cuốn vở hóa học, rồi khẽ gật đầu, nở một nụ cười thật tươi trước khi quay lưng bước đi, dáng vẻ có phần vội vã. Tuệ Anh nhìn theo bóng lưng anh ta cho đến khi khuất hẳn, rồi mới cúi xuống nhìn phong thư. Phong bì không có tên người gửi, chỉ có tên cô được viết nắn nót bằng một nét chữ bay bướm. Một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài xộc vào mũi cô, rất nhẹ nhàng nhưng đủ để cô nhận ra đó không phải là mùi giấy vở thông thường. Cô cầm phong thư lên, cảm nhận độ dày của nó. Chắc chắn không phải là một tờ giấy thông báo hay bài tập. Má cô thoáng ửng hồng. Tuệ Anh đã từng nghe các bạn nữ trong lớp xì xào về "thư tình" nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận được một cái. Sự tò mò trộn lẫn chút bối rối khiến trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Lâm vẫn ngồi đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Từ lúc anh chàng kia xuất hiện, ánh mắt Lâm đã ghim chặt vào Tuệ Anh và người lạ. Anh thấy Tuệ Anh bất ngờ, rồi bối rối. Anh thấy phong bì màu xanh nhạt, thấy nụ cười của gã kia. Một cảm giác khó chịu bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực Lâm, như một đốm lửa nhỏ vừa được nhóm lên, âm ỉ cháy. Anh cố tình ho khan một tiếng. "Cái gì mà bí mật thế?" Lâm hỏi, giọng điệu có phần cộc lốc hơn thường ngày. Anh không tự chủ được mà đặt cuốn sách xuống bàn cái rầm. Tuệ Anh giật mình, vội vàng giấu phong thư xuống dưới cuốn sách. "Ấy, Lâm! Làm gì mà giật mình thế!" "Ai bảo cậu lén lút như ăn vụng mèo ấy." Lâm đứng dậy, bước đến gần bàn Tuệ Anh. Anh dựa hờ vào thành bàn, ánh mắt dò xét. "Cái gì đấy? Thư mời sinh nhật à? Sao không thấy ai gửi cho tớ?" Tuệ Anh chặc lưỡi. "Không phải. Không có gì đâu." Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi gò má ửng hồng và ánh mắt né tránh của cô đã tố cáo tất cả. Cô biết Lâm sẽ trêu chọc cô không ngừng nếu anh biết đây là thư tình. Lâm khẽ nhếch mép. "Không có gì mà mặt đỏ như quả cà chua chín thế kia? Bộ có gì mờ ám lắm à?" Anh vươn tay, tính giật lấy cuốn sách mà Tuệ Anh đang dùng để che giấu. "Đưa đây xem nào." "Này! Không được!" Tuệ Anh nhanh tay giữ chặt cuốn sách, người hơi lùi lại. "Đây là chuyện riêng của tớ!" Lâm càng cảm thấy khó chịu. Chuyện riêng? Giữa họ có bao giờ có "chuyện riêng" theo kiểu phải giấu giếm nhau thế này đâu? Từ bé đến lớn, mọi thứ của Tuệ Anh, Lâm đều biết tỏng. Từ điểm số môn toán, đến cuốn truyện tranh cô thích, hay món kem dâu cô mê mẩn. Cảm giác có thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, lại còn liên quan đến cô, khiến anh phát bực. Đốm lửa âm ỉ trong lòng ngực giờ đã bùng lên thành một ngọn lửa nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào phong bì màu xanh nhạt lấp ló dưới cuốn sách. "Thư gì mà phải giấu?" Tuệ Anh nhìn gương mặt Lâm. Anh đang cau mày, ánh mắt có vẻ gì đó hơi... tức giận? Cô chưa bao giờ thấy Lâm có biểu cảm như thế này khi đối diện với cô. Thường thì anh chỉ trêu chọc, hoặc chọc ghẹo cô cho đến khi cô phát cáu. Nhưng lần này, có một sự khác lạ. Một chút ngỡ ngàng, một chút lo lắng len lỏi trong lòng cô. Cô thở dài, biết mình không thể giấu mãi được, vả lại, cô cũng muốn xem phản ứng của anh. "Thư... thư tình," Tuệ Anh nói nhỏ, gần như thì thầm, rồi cô khẽ ngước mắt nhìn Lâm, chờ đợi phản ứng. Cô không tự chủ được mà nở một nụ cười tinh nghịch, xen lẫn chút ngượng ngùng. Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ ồn ào từ xa vọng lại, nhưng trong tai Lâm, mọi thứ dường như đều tắt ngấm. Từ "thư tình" như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến anh đứng sững. Đốm lửa trong lòng anh không còn là ngọn lửa nhỏ nữa, mà là một cơn mưa rào bất chợt, đổ ập xuống tâm trí anh, lạnh buốt nhưng lại nóng ran. Một cảm giác tức tối dâng lên cổ họng, đi kèm với sự trống rỗng lạ lùng. Lâm không nói gì, chỉ nhìn Tuệ Anh chằm chằm, đôi mắt anh tối sầm lại. Nụ cười tinh nghịch trên môi Tuệ Anh bỗng tắt ngúm khi cô bắt gặp ánh mắt đó

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *