Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Chương 20 Rừng Sấm Rực Sao

Chương trước Chương tiếp

Ánh sáng xanh lam tan nhanh như hơi hơi khói trong gió chiều vừa qua, để lại một đám mây bụi mờ bao phủ khắp không gian của bệ thờ hoàng kim.

"Ta cảm nhận được sức mạnh của Đất và Gió đang hòa quyện," Minh nói, giọng đầy quyết tâm khi nhìn vào những vệt sáng còn le lói trên các cột trụ bằng ngà bùn.

Bảo Thảo kéo cuốn Bí Kíp Hào Quang Địa khỏi lớp khói và nhanh chóng mở ra một trang giấy rải đầy ký hiệu lấp lánh như sao trời.

"Các đồng minh của ta đã quá tự tin!" Lê Dương Quân hét vang từ bóng tối dày đặc, tiếng hắn xé tan không khí như một luồng gươm âm thanh.

Trong chốc lát, ba người cảm nhận được luồng gió sục sôi quanh họ, cùng với tiếng vang của đất đá kêu rít dưới chân khi năng lượng “Đất Gió Kết” lan tỏa.

"Chúng ta phải dùng Ngọn Gió Thuần Khiết để mở cánh cổng tiềm thức," Uyên Nhi đáp lạnh lùng nhưng ánh mắt cô lóe lên một tia hy vọng lạ thường.

Hai bước tới phía cuối bệ thờ, họ phát hiện một khe hở rạn nứt hé mở thành một hành lang dài dẫn đến một ngôi đền cổ mang tên “Tháp Phép Thuốc,” nơi mà những ký hiệu trên sách chưa từng xuất hiện trước đây.

"Nếu chúng ta tiến vào mà không chuẩn bị kỹ càng thì có thể gặp bẫy tinh tú," Minh nói, nhấn mạnh vào việc họ cần kiểm tra các áp lực trên nền đất trước khi bước tới.

Bảo Thảo đưa tay lên đặt lên các viên đá nhỏ nằm xen kẽ trên mặt sàn; mỗi viên phát ra âm thanh nhẹ nhàng như tiếng chuông bạc khi anh chạm vào chúng.

"Ta là đại sứ của Cung Lửa," một người đàn ông tóc bạc chập chớm xuất hiện giữa những ngọn lửa đỏ nhạt đang cháy lên từ những ký hiệu cổ on the wall.
"Tên ta là Thiên Hoàng Diêm," anh tiếp tục rồi cúi đầu chào họ với lời kính trọng đầy sức mạnh.

Lê Dương Quân giật mình bật phá lên bằng pháp thuật hắc ám—cây gậy đen dài ra khỏi tay hắn làm cho nền sàn rung chuyển và các cột trụ bắt đầu lao về phía trung tâm bên trong khu vực đèn hội tụ năng lượng.

"Không cho phép bất kỳ ai phá hoại công thức này!" Minh la hét khi nhặt lấy Ngọc Địa và chuẩn bị thực hiện nghi lễ cuối cùng để kích hoạt “Đồ Thư Tiên Tứ”.

Cô giáo động lực duy trì sự cân bằng giữa đất và gió phát ra tiếng reo vang sâu xa.
"Hãy truyền năng lượng của bạn vào cuốn sách!" Uyên Nhi khóc nhẹ nhưng quyết đoán.
Minh đồng ý và đưa hai viên ngọc vào khoảng trống được chiếu sáng bởi sao vàng xưa kia trên bản đồ linh hồn.

Sự kết hợp gây ra một vụ nổ màu tím chuyển sang xanh đen; tường đá bắt đầu nứt rộng và tiết lộ một cửa chập chờn dẫn tới vực thẳm chứa đựng dòng chảy thời gian hỗn loạn.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *