Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Chương 28 Linh Hồn Của Hồ Bạc

Chương trước Chương tiếp

Hơn một hồi lặng lẽ tràn ngập không gian, tiếng rì rầm của sóng nước đá vang dội từ các bức tường lạnh lẽo khi quái vật biển vung tay đập mạnh vào vòng bảo vệ còn lại.

"Không! Không thể để nó…" Minh kêu lên.

Tiếng vọng của lời hét vang tới một góc tối nơi ánh sáng yếu le của những viên pha lê lấp lánh đang chập chờn.

"Cứ giữ lấy tay tôi!" Bảo Thảo hô lớn, nhưng ngay lúc đó cô bị lực hút đẩy sâu hơn vào vực âm u của đại sảnh.

"Đợi chút!" Uyên Nhi vung tay ra một luồng năng lượng xanh tím nhẹ nhàng bao quanh cổ tay mình, cố gắng kéo người bạn ra khỏi vực sâu.

Cùng lúc ấy, một bóng mờ hiện ra từ phía bên ngoài các tảng đá phủ lớp bùn muối – người đó mặc áo choàng xám tối với những ký tự huyền bí khắc trên áo.

"Tên tôi là Trần Hạ Ly," người lạ nói bằng giọng trầm thấp, mắt sáng lên như sao trời giữa màn đêm.
"Tôi từng là học trò của Lê Dương Quân nhưng tôi không muốn tiếp tục con đường tàn ác của hắn."

"Bạn muốn gì ở chúng ta?" Minh hỏi nhanh chóng, giọng vẫn còn nghẹt vì hoảng loạn.

"Một công thức bị phong ấn trong chiếc Gương Định Mệnh này," Trần Hạ Ly trả lời khi kéo ra một chiếc gương nhỏ được phủ lớp bụi mờ và ánh sáng phản hồi lung linh.
"Nếu chúng ta dùng được công thức ấy, có thể tạo ra vòng tròn thuần hóa quái vật và mở lại cửa thời gian."

Uyên Nhi nhìn chằm chằm vào gương, nước mắt dâng lên vì nhớ tới mục tiêu cứu gia đình mình.
"Được rồi," cô nói quyết đoán,
"Chúng ta sẽ hợp lực—Nước sẽ làm dịu sức mạnh sinh tính của quái vật."

Một luồng hơi nước hơi lạnh phun từ bàn tay Minhhong dẫn sang đồng thời cùng với ánh sáng xanh phát ra từ Gương Định Mệnh tạo thành một vòng vôi nhạt bao quanh quái vật đang nổi lên như bóng đen trong nước đông đặc.

Khi vòng bảo vệ mới bắt đầu hình thành, quái vật phản ứng dữ dội—vực sâu rung chuyển đến mức những mảnh đá khổng lồ đột nhiên rơi xuống như sao băng lạnh hắt ngang đầu họ.

"Nếu chúng ta không kiểm soát được sức mạnh này," Trần Hạ Ly cảnh báo,
"quái vật sẽ nuốt mọi thứ và phá tan cả nền đất này."

Bỗng dưng tiếng nổ vang dội khi một vụ nổ âm thanh khô khốc phát ra từ trung tâm vòng bảo vệ—là sự phản hồi của công thức chưa hoàn thiện trong Gương Định Mệnh.
Những tia sáng tím chớp lóe khiến minh cảm thấy tim mình như muốn bật ra khỏi lồng ngực.

Minh đứng trước ngưỡng cửa thời gian mới xuất hiện—đen tối bên trong nhìn qua chỉ có hình ảnh mờ nhạt của đảo Cổ đang gọi tên họ.
Anh nắm chắc cuốn Đồ Thư Quán trên tay và quyết định bước vào...

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *