Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Chương 24 Âm Điệu Sắt Rung

Chương trước Chương tiếp

Cánh cổng bạc dần dời ra, để lộ một hầm sâu âm u phủ đầy lớp bụi sắt vụn và tiếng vang rì rầm của bánh răng quỷ.

Minh bước vào trong lúc ánh sáng xanh lam còn le lói từ phía trước bị nuốt chửng bởi bóng tối đậm đặc.

"Chúng ta phải đi nhanh," Minh thốt lên, giọng vang vọng qua các vòng tròn thép.

Uyên Nhi nhìn quanh bằng đôi mắt lạnh như băng núi, tay cô nắm chặt viên ngọc đất có khắc hình hào quang tím.

"Đây không phải là phòng thí nghiệm bình thường," Uyên Nhi đáp, giọng cô như gió lùa qua khe nứt.

Bảo Thảo nâng lên một lọ thuốc màu nhạt — thuốc Mật Gió Huyền — và vỗ nhẹ vào thân mình.

"Tôi sẽ giải phóng một luồng gió tinh khiết để làm sạch không gian này," Bảo Thảo nói, mở nắp lọ và thổi nhẹ vào không khí.

Một luồng gió trong suốt xoá tan lớp bụi sắt bám vào tường đá, hé lộ những ký hiệu khắc trên bề mặt théo thời gian.

Lưu Thiên đứng bên cạnh họ, đôi mắt sắc bén dõi xét từng vòng xoắn kim loại cổ xưa.

"Ký hiệu này mô tả một cơ chế khóa năng lượng," cô nói với âm điệu uyển chuyển nhưng không kém phần nghiêm trọng.

Minh cúi xuống và đặt tay lên một khối đồng lớn có hình dạng như con chim đại bàng đang mở rộng cánh.

"Nếu chúng ta bật công thức Bão Tâm ở đây," Minh thì thầm tới bản thân mình, "có thể phá vỡ được lớp bao bảo vệ này."

Trong khoảnh khắc ấy, một âm thanh vang lên — tiếng bánh răng lớn chuyển động mạnh mẽ tạo nên nhị nguyên mạnh mẽ chạm nhau.

"Có người đang tới!" Bảo Thảo hét lên khi cảm nhận được luồng khí lạnh bất ngờ đột hiện phía sau."

Lưu Thiên quay lại gật đầu nhanh chóng và chỉ về phía hầm sâu hơn:

"Cao Thần Ngọc đã gửi người bảo vệ đến đây," cô nói vừa bước tới một bộ phận bánh răng còn đang quay chậm.

Minh quyết định không để thời gian trôi qua:

"Mở ngay cỗ máy này!" anh la lên cùng lúc với Uyên Nhi đưa tay ra kết nối ngọn lửa đất vào trung tâm đồng hồ kim loại.

Dây điện năng hiện ra dưới nền sàn – những tia sáng xanh lá nhuộm màu vàng – bắt đầu chạy nhanh quanh các bánh răng như dòng máu sống động của thế giới này.

Cột thủy tinh trên cao bất ngờ phát sáng đỏ hào quang và thu hút mọi ánh mắt của họ về phía trên cùng:

Cao Thần Ngọc xuất hiện trong làn khói đen như bóng ma với đôi mắt đỏ cháy bùng lên như lửa linh thiêng."

"Ngươi chưa hoàn thành nhiệm vụ!" Cao Thần Ngọc gào lên bằng giọng vang vọng khiến mọi hành động dừng lại trong im lặng đáng sợ."


Trong nháy mắt của họ vừa mở ra một đường hầm mới — nơi mà bản đồ chưa được ghi lại và đầy những chiếc công cụ mới chưa từng thấy — một tấm đá nặng lớn từ trên trần bắt đầu hạ xuống chậm rãi nhưng chắc chắn.


Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *