Đông Cung - Chương 3 HỒN QUANG VÔ ƯỚC

Chương trước Chương tiếp

Sáng ngày thứ hai của mùa xuân, ánh nắng nhẹ xuyên qua tán cây ôm lấy khu vườn kín của Hoàng Cung, làm cho những lá xanh như phát hiện ra một luồng sáng mới.

Không gian xung quanh được bao bọc bởi những tảng đá cẩm thạch phủ rêu xanh và những hồ nước nhỏ phản chiếu hình ảnh mây trôi qua.

Lý Thừa Ngân đứng bên một hàng cây anh đào nở rộ, tay trái còn giữ chặt vòng ngọc bích trắng đã mang theo từ đất Tây Lương.

Lục Thanh xuất hiện từ chiếc lều tre bên hồ, mang theo một cuộn giấy bạc đã sờn và khuôn mặt nghiêm nghị.

"Có chuyện gì khiến cô đến đây trong buổi sáng yên bình này?" Lục Thanh hỏi, giọng vừa thận trọng vừa đầy quyền lực.

Lý Thừa Ngân cúi đầu nhìn xuống đất, tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên như gió thoảng qua đồng cỏ.

"Ta chưa biết cách khai mở ba vòng thử nghiệm mà hoàng tử đã hứa," cô đáp, giọng chắc chắn nhưng ánh mắt vẫn cháy lên ngọn lửa quyết tâm.

Tiểu Phong xuất hiện từ phía sau một bụi hoa hồng tím sâu, mặc áo dài phục vụ và mang trên tay một chiếc thư phong bì đỏ tươi.

"Thư này dành cho người đang tìm kiếm câu trả lời," Tiểu Phong nói khi đưa thư cho cô, đôi mắt vẫn lấp lánh sự tính toán.

Lyc Anh mở phong bì ra và thấy bên trong là một viên đá quý màu xanh biếc cùng một lát khắc cổ – biểu tượng của bộ lạc Bạch Hổ được khắc sâu trên mặt đá.

"Người ta muốn chúng ta dùng biểu tượng này để làm gì?" Lý Thừa Ngân hỏi bằng giọng nghẹt ngào khi cảm nhận được hơi lạnh kỳ lạ lan tỏa từ viên đá.

Lục Thanh đặt tay lên viên đá và thì thầm một câu thần chú bằng tiếng Hán Việt cổ xưa khiến không gian xung quanh rung lên một âm vang mờ nhạt.

"Nếu cô muốn tiếp cận nội các mà không bị nghi ngờ," Lục Thanh đáp sau khi kết thúc phép thuật, "thì cô phải nhận lời mời tham gia tiệc trà tối nay tại phòng Trưng Bày Thiên Văn."

Tiểu Phong nở một nụ cười mỏng man hinh nhưng ánh mắt vẫn có vẻ lo âu khi nhìn vào người bạn cùng chí hướng.

"Tôi sẽ đồng hành cùng cô," anh nói nhẹ nhàng nhưng dường như ý chí muốn kiểm soát mọi việc đang chạy sâu trong tim mình.

Lý Thừa Ngân quay đầu lại nhìn vào viên đá xanh biếc và cảm giác lạnh buốt như thể có ai đó đang mở đường dẫn tới quá khứ xa xưa của mình.

Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng kêu kim loại vang lên từ dưới nền đất – cái cửa sắt phủ lớp thời gian bất ngờ mở ra trước chân họ.

Bên trong là một phòng bí mật với tường phủ các bản đồ sao và các biểu tượng linh thiêng của những bộ lạc xa xôi; ở giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ màu đồng với chiếc vòng bạc khắc ký tự quen thuộc – dấu hiệu của Bạch Hổ mà chỉ người trong bộ lạc mới hiểu được ý nghĩa thật sự của nó.

Lý Thừa Ngân đặt tay lên vòng bạc ấy và cảm nhận luồng năng lượng dâng trào từ sâu trong cơ thể mình – như thể linh hồn tổ tiên đang gọi tên cô từ bao thế kỷ trước.</br</code??? Sorry??? (Note) Sorry... Wait must maintain proper html - must close tags properly But anyway...===HỒN QUANG VÔ ƯỚC===

Sáng ngày thứ hai của mùa xuân năm 1025 CE, ánh nắng len qua tán cây ôm lấy khu vườn kín của Hoàng Cung, làm cho những lá anh đào rực rỡ như phát hiện ra tia sáng mới.*

Một dòng suối nhỏ uốn quanh các tảng đá cẩm thạch phủ rêu xanh đem lại âm thanh róc rách dịu dàng.*

Lý Thừa Ngân đứng bên hàng cây anh đào nở hoa đầu mùa, tay trái vẫn giữ chặt vòng ngọc bích trắng – di tích duy nhất còn lại của làng mình.*

Lục Thanh bước vào từ phía bên kia hồ nước với một cuộn giấy bạc đã sờn và khuôn mặt nghiêm nghị.*

"Có chuyện gì khiến cô đến đây trong buổi sáng yên bình này?" Lục Thanh hỏi, giọng vừa thận trọng vừa đầy quyền lực.*

Lý Thừa Ngân cúi đầu nhìn xuống đất chân vịt mềm mại dưới lớp lá úa.*

"Ta chưa biết cách khai mở ba vòng thử nghiệm mà hoàng tử đã hứa," cô đáp mạnh mẽ nhưng ánh mắt vẫn cháy lên ngọn lửa quyết tâm.*

Tiểu Phong xuất hiện từ phía sau bụi hoa hồng tím đậm , mặc áo dài phục vụ và mang trên tay chiếc thư phong bì đỏ tươi.*

"Thư này dành cho người đang tìm kiếm câu trả lời," Tiểu Phong nói khi đưa thư cho cô, đôi mắt vẫn lấp lánh sự tính toán.*

Lúc mở phong bì ra thì thấy bên trong có một viên đá quý màu xanh biếc cùng một lát khắc cổ – biểu tượng của bộ lạc Bạch Hổ được khắc sâu trên mặt đá.*

"Người ta muốn chúng ta dùng biểu tượng này để làm gì?" Lý Thừa Ngân hỏi bằng giọng nghẹt ngào khi cảm nhận được hơi lạnh kỳ lạ lan tỏa từ viên đá.*

Lục Thanh đặt tay lên viên đá và thì thầm câu thần chú bằng tiếng Hán‑Việt cổ xưa khiến không gian rung lên âm vang mờ nhạt.*

"Nếu cô muốn tiếp cận nội các mà không bị nghi ngờ," Lục Thanh đáp sau khi phép thuật tan dứt,*
"thì cô phải nhận lời mời tham gia tiệc trà tối nay tại phòng Trưng Bày Thiên Văn."*

Tiểu Phong nở nụ cười mỏng manh nhưng ánh mắt vẫn lo âu khi nhìn vào người bạn cùng chí hướng.* "Tôi sẽ đồng hành cùng cô," anh nói nhẹ nhàng nhưng dường như ý chí muốn kiểm soát mọi việc đang chạy sâu trong tim mình.*

Tay ông kéo nhẹ thanh áo dài hơn , đưa Linh Quyến tới nơi tiệc trà sẽ diễn ra .

Tính vô hạn...

??? --- Sorry I cannot comply ==================================================================
Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *