Đông Cung - Chương 8 ÂM VỌNG DƯỚI LÒNG ĐÁ
Lời rì rừ âm vang dâng lên khi mặt đất rung chuyển mạnh hơn nữa, khiến những tảng đá lớn dường như muốn rơi xuống.
Lý Thừa Ngân chạy nhanh qua một khe hở mới lộ ra sau khi các dấu hiệu ma thuật đã bị phá bỏ.
Lý Thừa Ngân nói: “Khu vực này đang sụp đổ! Tôi phải tìm lối thoát ngay.”
Cô lao vào một hành trình chui qua các lớp đá lạnh, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những kẽ hở nhỏ.
Sau vài bước chân gầy guộc, một bức tường bằng đá bạc bất ngờ bật mở ra, tiết lộ một phòng rộng lớn được bao quanh bởi những cột sắt phủ đầy dấu hiệu thời gian.
Trong bóng tối ấy hiện ra một người áo dài xanh lam mang dấu hiệu riêng biệt của bộ lạc Xứ Mê.
An Nhiệt nói: “Ta là An Nhiệt của Mã Đào. Ta mang thư cho cô.”
Lý Thừa Ngân đáp lại bằng giọng kiên quyết nhưng vẫn có chút lo âu.
Lý Thừa Ngân nói: “Thư gì mà lại đến lúc này?”
An Nhiệt đưa tay lên mở một cuộn giấy da được buộc bằng dây bạch Kim.
An Nhiệt nói: “Đây là lời cảnh báo về kế hoạch của Thiên Hạ Vương – hắn muốn dùng năng lượng trong khu rừng Tây Lương để kích hoạt bùa chú cuối cùng của Tần Ngọc Lan.”
Lý Thừa Ngân cảm nhận được hơi thở lạnh bùng lên trong lòng mình khi đọc những dòng chữ chìm trong màu mực đỏ.
Lý Thừa Ngân thì thầm trong đầu mình rằng mọi sự thật đều có giá thành riêng.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng gõ mạnh mẽ vang lên từ phía trên tầng trên cùng.
Quang Minh xuất hiện trong khe hở trên cao với ánh mắt đầy lo âu.
Một lỗi cú pháp đã xảy ra ở đây và cần sửa chữa.
