Đông Cung - Chương 6 Gió Rít Trong Bóng Đêm
Bóng đêm dày đặc bao phủ mọi góc của hầm đá, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ con dấu ngọc bích le lói lên như một ngọn đuốc lặng.
Lý Thừa Ngân đứng trong phòng lưu trữ sâu thẳm dưới tầng hầm Hoàng Cung, tay còn vừa chạm vào lớp vỏ bạc khảm hạt ngọc lúc trước chưa kịp rời.
Cô cảm nhận luồng năng lượng âm u lan tỏa từ con dấu như thở cùng mình, đồng thời tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cuối hành lang đá.
Lý Thừa Ngân nói: "Ai đang ở đó?"
Tiếng bước chân dừng lại lại một lúc lâu, không gian im lặng như bị nén bởi hơi thở của thời gian.
Một bóng hình hiện ra trong độ sáng yếu đuối – cô gái trẻ mặc áo choàng xanh nhạt, tóc buộc cao bằng dây bạc.
Mai Nghi nói: "Ta là Mai Nghi, hầu gái của Hoàng hậu Tần Ngọc Lan."
Lý Thều Ngan đáp bằng giọng lạnh lùng nhưng không kém phần kiên quyết.
Lý Thừa Ngân nói: "Hoàng hậu muốn gì với tôi ở nơi này?"
Mai Nghi nở nụ mỉm cười mơ hồ.
Mai Nghi nói: "Hoàng hậu muốn lấy con dấu này để mở cánh cửa vô hình dẫn tới kho bảo vật chiến tranh."
Lý Thừa Ngân nghẹt thở khi nghe lời ấy, lòng cô xôn xao giữa sự trung thành với Tây Lương và nguy hiểm của âm mưu hoàng cung.
Mai Nghi nâng tay đưa tới bên mình một cuộn giấy da được đóng kín bởi sáp đỏ rực.
Mai Nghi nói: "Nếu cô giao con dấu cho ta ngay lúc này, ta sẽ trao cho cô bản đồ cổ dẫn tới kho vũ khí bí mật của các bộ lạc."
Lý Thừa Ngân suy nghĩ nhanh chóng về tương lai của người dân bản xứ mà cô đã thề bảo vệ.
Lý Thừa Ngân nói: "Ta sẽ nhận bản đồ này để đổi lấy con dấu trong thời gian ít nhất."
Một luồng sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu le lói trên tường đá khiến không gian xa xứ như nhuộm lên một màu hắc huyền bí.
Lý Thừa Ngân khẽ nhấc con dấu ngọc bích lên tay, cảm nhận hơi lạnh sâu thẳm lan tỏa qua từng khớp xương.
Cô quay sang Mai Nghi, ánh mắt đượm vẻ quyết đoán nhưng vẫn lấp lánh hoài nghi.
Mai Nghi đáp: “Bản đồ này được ghi bằng mực thuỷ tử của chư vị pháp sư cũ, chỉ người có máu Tây Lương mới giải mã được.”
Lý Thừa Ngân suy tư trong đầu mình mà không thốt ra lời nào.
Trước khi cô kịp mở cuộn giấy da đỏ rực thơm hương nhang cháy bốc lên.
Trong khoảnh khắc ấy một tiếng bước chân nhẹ vang lên phía cuối hành lang tối tăm.
Người mang áo lụa màu nâu nhạt tên Trần Hạ xuất hiện, khuôn mặt mờ áng dưới ánh đèn leo đọa.
Trần Hạ nói: “Cô phải hết sức cẩn thận — lính gác sắp quay lại.”