Đông Cung - Chương 9 HÀO QUANG TÀN PHAI
Một tiếng gió thổi qua những khe đá sâu khiến không gian trở nên lạnh lẽo hơn nữa.
Lý Thừa Ngân ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng yếu ớt từ một khe hở phía trên khi Quảng Minh hiện ra bên trên mái vòm.
Quảng Minh nói nhẹ nhàng nhưng mặt vẫn đầy lo âu: “Các người phải nhanh lên ngay trước khi lính gác trở lại.”
Lý Thứa Ngân đáp lại bằng giọng quyết tâm nhưng có chút run rẩy: “Chúng tôi sẽ không để hắn kịp tới.”
An Nhiệt nhanh chóng di chuyển tới tấm tường đá và chạm vào một họa tiết khắc xưa.
An Nhiệt trả lời bằng giọng bình tĩnh nhưng sắc nét: “Có một cửa khuất ở đây… nó dẫn tới một con cống nước cổ.”
Lý Thứa Ngạn nâng tay lấy chiếc chìa khóa đồng hình rồng mà cô đã khoe trong túi áo trước đó và xoay nó vào ổ khóa.
Lý Thứa Ngạn nói, giọng vang dẹt đầy quyền lực: “Mở ra nhé!”
Cửa sập âm u mở hé ra tiết lộ một hành lang ngập đầy ánh xanh phát quầng từ tảo sinh.
Bạch Thiên xuất hiện từ bóng tối của hành lang ấy với chiếc áo dài màu trắng bạc và ánh mắt lạnh lùng.
Bạch Thiên hỏi bằng giọng nặng nề nhưng không kém phần lịch sự: “Các cô muốn gì ở đây?”
Lý Thứa Ngạn đáp lại bằng cách nhìn thẳng vào mắt hắn và trả lời quyết liệt : “Chúng tôi cần thoát khỏi bẫy của Tần Ngọc Lan.”
An Nhiệt thì thầm trong đầu mình rằng người này có thể là người của các mưu đồ khác.
Bạch Thiên rời môi một chút rồi đưa cho họ một chiếc bình nhỏ chứa dung dịch làm sáng đường đi và tiếp tục bước đi phía sau họ.
Lý Thứa Ngạn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề dần dần đến gần hơn qua những vòng cung của con cống.
Tiếng đồng tiếng sắt vang lên rõ ràng như tiếng chuông báo động cuối cùng.
“Chuẩn bị,” Lý nghĩ trong lòng mình khi cô cảm nhận hơi lạnh gia tăng xung quanh.