Đông Cung - Chương 4 Thấu Đá Ánh Kim
Hoàng cung lúc chạng vạng rực lên bởi hàng dãy đèn lồng đồng bằng ánh sáng vàng óng như thuỷ tinh tan trong đêm.
Lý Thừa Ngân đứng trước cánh cửa dẫn vào Phòng Trưng Bày Thiên Văn, tay trái chạm nhẹ vào áo dài bằng lụa thướt thoát.
Lý Thừa Ngân nói: "Đêm nay tôi sẽ không để bất cứ ai làm tôi mất phương hướng."
Tiểu Phong xuất hiện từ bóng tối của hành lang dài thẳng như tia sáng nhấp nhô trên gương nước.
Tiểu Phong nói: "Cô đã chuẩn bị chưa? Khi chúng ta bước vào đó, mọi ánh mắt sẽ theo dõi từng hơi thở."
Lý Thừa Ngân đáp bằng giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
Lý Thừa Ngân nói: "Tôi đã sắp xếp một chiếc khăn băng để che giấu dấu vết."
Một người hầu chân dài mang tên Trường Minh tiến tới với nụ cười khẽ gượng ép.
Trường Minh hỏi: "Cô muốn vào phòng này qua cánh cửa nào?"
Lý Thừa Ngân trả lời nhanh gọn.
Lý Thùa Ngân nói: "Dùng đường phía sau, nơi có những tượng sao rực rỡ bằng ngọc quý."
Trong khi đó, một âm thanh khẽ vang lên từ góc xa — tiếng sáo duyên dáng vang lên khi Đào Duyên bước tới với cây đàn tranh âm u.
Đào Duyên nói: "Nếu cô muốn tránh mắt quan sát của hoàng hậu thì có một lối đi bí mật dưới bàn thờ kim tự tháp."
Lý Thừa Ngân quyết định thử sức mình và đưa tay về phía cầu thang bí mật được chỉ dẫn bởi âm thanh đàn tranh.
Cô mở chiếc cửa gỗ cổ rỉ sét và thấy một hành lang hẹp dẫn tới một phòng nhỏ đầy những bản đồ sao chiếu sáng bằng ánh lửa xanh.
Khi cô tiến sâu hơn vào bóng tối lạnh lẽo ấy, tiếng bước chân của lính gác vang lên mạnh mẽ và dừng lại ngay trước mặt cô.
Lí gác nói: "Người phụ nữ nào đang cố gắng vượt qua quy định hoàng cung?"
Lý Thừa Ngân đáp:
"Ta không phải là người nào khác ngoài tôi - Người con gái đến từ Tây Lương."
Một giây im lặng đầy áp lực khiến cả không gian như thở dốc lại.
Khi bóng đèn lung linh chiếu lên chiếc vòng cổ đặc biệt mà cô khoác trên cổ tay — một dấu hiệu mà chỉ ít người biết — thì tiếng vỡ nhẹ của một chiếc niệm bảo kim cương vang lên ngay trong góc tối của hành lang.