Gác Lại Âu Lo, Mình Yêu Nhau Nhé! - Chương 11 Bí Mật Trên Mái

Chương trước Chương tiếp

Ánh sáng loáng loáng của đèn neon phản chiếu qua kính vách ngăn khu vườn trên mái tòa nhà “Sáng Tạo”, nơi một vài chậu cây xinh xắn vẫn còn giữ lại hơi mát của mùa thu.

Linh Hương chạy nhanh lên bậc thang gấp ngoặc sau khi âm thanh báo động vang lên từ tầng hầm bên dưới; chân cô chạm vào tấm bê tông lạnh lẽo khiến tim đập mạnh hơn.

"Chúng ta phải nhanh tay," Bảo thì thầm, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết đoán.

Cô quay sang anh, mắt ngấn lệ không muốn rơi nước mắt trong không gian kín bách này.

"Anh có chắc chúng ta sẽ tránh được camera?" Linh Hương hỏi hoài nghi.

Bảo nở một nụ cười nhẹ như thể muốn xoa dịu mọi lo âu:

"Đã có kế hoạch chuyển hướng tín hiệu," anh đáp.

Khi họ bước vào góc khu vườn mà chưa từng khám phá trước đây—bộ cây xoay tròn quanh một bệ đá nhỏ—bỗng một bóng người hiện ra từ sau một dải tre xanh mờ.

"Xin lỗi làm phiền," người lạ nói bằng giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

Linh Hương ngạc nhiên nhìn người đó: cô chưa thấy ai khác ngoài Bảo ở đây và không có bất kỳ nhân viên nào mang đồng phục công ty đang đứng gần khu vực này.

"Tôi là Lê Thiên," anh giới thiệu nhanh chóng rồi đưa tay cầm một chiếc USB đen bóng: "Đây là bản sao nhật ký hệ thống mà chúng tôi vừa phát hiện."

Linh Hường nghe lời đề nghị của anh và lặng lẽ nhận lấy USB:

"Cái này có thể cho chúng ta biết ai đang điều khiển cuộc tấn công," Thiên giải thích với sự tập trung cao độ.

Bảo kéo áo khoác dày lên tới cổ và nhìn quanh để chắc chắn không còn dấu hiệu của người bảo vệ bảo mật nào nữa:

"Chúng ta phải đưa thông tin này cho Khanh Dũng ngay lập tức," anh đề xuất.

Linh Hương bật điện thoại lên nhanh chóng kiểm tra mạng di động—điểm sóng yếu nhưng vẫn đủ để gửi dữ liệu qua ứng dụng mindfulness mà Khanh Dũng vừa triển khai tuần trước.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *