Gác Lại Âu Lo, Mình Yêu Nhau Nhé! - Chương 14 HÀM ĐỘC MẬT

Chương trước Chương tiếp

Ba phút sau tiếng chuông báo động vang dội trong hành lang âm u, ánh sáng khẩn cấp dần mờ dần lại khi họ bước qua cánh cửa sắt.

Ánh đèn neon le lói quanh chúng tạo thành một vòng tròn màu tím lạ lùng trên mặt đất bê tông lạnh.

Linh Hương ngó nghiêng về phía bên trái, nơi có một cánh cửa bê tông đã bị vỡ mở thành một khoảng không gian lớn hơn.

Bảo cầm chặt tay cô, nói nhẹ nhưng quyết đoán: “Chúng ta sẽ không quay lại nữa.”

Họ tiến vào một khu vực chưa được ghi nhận trên bản đồ – một phòng hội nghị bỏ hoang với những chiếc ghế da đã bọc lớp bụi và bảng trắng phủ đầy dấu vết của thời gian.

Linh Hương cảm thấy hơi lạnh lan tỏa từ bức tường đá xám bạc khiến da cô run lên.

Bảo nhìn quanh, rồi nói, “Đây là phòng Động Lực – nơi công ty từng tổ chức buổi đào tạo chiến lược năm ngoái.”

Ngay lúc ấy một tiếng kêu kéo dài phát ra từ góc phòng; ánh sáng chiếu vào tiết kiệm năng lượng hé lộ một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ còn bật nguồn.

Máy tính hiển thị dòng lệnh đang chạy nhanh chóng trên màn hình xanh‑xanh dịu mắt.

Âm thanh vô hình của băng quang điện tử dường như đang nhảy múa quanh chúng.

Linh Hương bước tới gần hơn và nói, “Có ai đang theo dõi chúng ta ở đây?”

Bảo đáp lại bằng giọng trầm bình nhưng không che giấu sự lo âu: “Nếu có người biết đến khu này thì họ chắc đã chuẩn bị sẵn kế hoạch.”

Một người đàn ông trẻ trung với áo khoác thể thao màu xám xuất hiện trong khung hình của máy tính – anh ấy nhìn trực tiếp vào camera tích hợp.

Anh Tuấn gọi qua loa nội bộ của phòng họa sĩ nghệ thuật và nói, “Chào các bạn! Tôi là Tuấn từ bộ phận An ninh mạng.”

Linh Hương ngạc nhiên và trả lời nhanh chóng, “Bạn đang làm gì ở đây?”

Tuấn bật lên nụ cười gượng gạo và giải thích, “Tôi vừa phát hiện một đoạn mã độc đang truyền dữ liệu sang địa chỉ IP chưa xác thực.”

Bảo nghiêng đầu suy nghĩ và thì thầm với Linh Hước, “Đó chính là dấu hiệu của kẻ phá hoại nội bộ.”

Linh Hương cảm thấy tim mình thót lại khi nhớ lại cuộc họp với Mai Phương tuần trước về KPI – cô chưa bao giờ nghĩ rằng áp lực có thể biến thành âm mưu sabota­ge.

Tuấn đưa tay ra đồng hồ thông minh trên cổ tay mình và nói, “Nếu chúng ta không khóa ngay nguồn dữ liệu này thì toàn bộ dự án sẽ bị mất sạch.”

Bảo đứng lên quyết định mạnh mẽ: “Hãy dùng phần mềm quản lý khóa mà Khanh Dũng vừa phát triển để cách ly hệ thống ngay lập tức.”

Tuy nhiên khi Khanh Dũng bật chương trình trên laptop của mình thì màn hình hiện ra thông báo lỗi nghiêm trọng – phần mềm không nhận diện được thiết bị bảo mật ngoài trời.

Linh Hương nhìn vào màn hình rồi phát hiện thư mục bí mật mang tên “Phoenix_Protocol”.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *