Tiệm Cầm Đồ Thời Gian - Chương 1 : Những Tiếng Tích Tắc Không Ngủ
Phố Cũ vào mùa mưa lúc nào cũng khoác lên mình một vẻ ảm đạm, xám xịt. Giữa dãy nhà san sát, tiệm cầm đồ "Vô Thời" nằm lọt thỏm trong một góc khuất, không biển hiệu neon chói lóa, chỉ có một chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi treo trước cửa, kim đồng hồ luôn đứng yên ở con số 12.
Lâm là chủ nhân của tiệm. Anh không cầm cố vàng bạc, đá quý hay những món đồ hiệu đắt tiền. Thứ anh thu nhận là thời gian.
"Cạch."
Tiếng chuông gió vang lên khô khốc. Một người đàn ông trung niên bước vào, áo khoác ướt đẫm nước mưa, gương mặt hốc hác với những quầng thâm đen kịt dưới mắt. Ông ta tên Vinh, một doanh nhân vừa phá sản.
"Tôi muốn cầm cố... mười năm," Vinh thào thào, giọng run rẩy như người sắp hụt hơi.
Lâm ngước mắt khỏi cuốn sổ da cũ kỹ, ánh nhìn thản nhiên như mặt hồ mùa thu: "Ông muốn đổi lấy điều gì? Tiền bạc, danh vọng, hay một cơ hội để làm lại từ đầu?"
"Tiền. Tôi cần mười tỷ để trả nợ và giữ lại căn nhà cho vợ con. Tôi không thể để họ ra đường được."
Lâm đẩy một chiếc lọ thủy tinh rỗng lên mặt bàn gỗ. "Mười năm cuộc đời để đổi lấy sự an ổn vật chất. Ông chắc chứ? Một khi đã trích xuất, ông sẽ già đi ngay lập tức mười tuổi trong vòng một đêm. Sức khỏe, ký ức và những cảm xúc lẽ ra thuộc về mười năm đó... tất cả sẽ biến mất."
Vinh gật đầu dứt khoát. Đối với ông, mười năm là cái giá quá rẻ để thoát khỏi vũng lầy hiện tại.
Lâm khẽ chạm tay vào trán Vinh. Một luồng sáng nhạt như màu nắng chiều từ từ chảy ra, chui tọt vào chiếc lọ. Gương mặt Vinh bắt đầu biến đổi: những nếp nhăn sâu hơn hằn lên nơi khóe mắt, mái tóc hoa râm chuyển sang bạc trắng, đôi vai vốn đã trĩu nặng nay càng thêm còng xuống.
"Xong rồi," Lâm nói, đưa cho Vinh một tấm thẻ ngân hàng. "Mười tỷ đã ở trong này. Chúc ông may mắn với phần đời còn lại."
Vinh cầm tấm thẻ, tay run bắn. Ông không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một sự trống rỗng đến lạ kỳ. Khi ông bước ra khỏi cửa, tiếng mưa dường như nhỏ dần, nhưng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ gỗ sồi bỗng vang lên dồn dập.
Lâm nhìn theo bóng lưng già nua của người khách, khẽ thở dài. Anh cất chiếc lọ chứa "mười năm" vào kệ sách phía sau. Trên kệ đã có hàng trăm chiếc lọ như thế: có lọ chứa "ba năm thanh xuân" của một cô gái muốn phẫu thuật thẩm mỹ, có lọ chứa "năm năm sự nghiệp" của một người cha muốn cứu con khỏi bệnh hiểm nghèo.
Lâm không phải thần thánh, anh chỉ là một kẻ trung gian. Anh thu thập thời gian của người này để bán cho người khác – những kẻ giàu có nhưng sắp cạn kiệt quỹ đời.
Tối hôm đó, khi Lâm đang định đóng cửa, một cô gái trẻ bước vào. Cô không giống những người khách trước đó. Cô không cần tiền, cũng chẳng cần danh vọng.
"Tôi muốn mua lại thời gian," cô gái nói, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Lâm.
Lâm hơi ngạc nhiên: "Cô có biết cái giá để mua lại thời gian của người khác là gì không? Nó không tính bằng tiền."
"Tôi biết," cô gái mỉm cười buồn bã. "Tôi muốn mua lại mười năm mà cha tôi vừa bán cho anh lúc chiều."
Lâm nhướn mày. Hóa ra cô là con gái của Vinh. Cô gái lấy từ trong túi ra một hộp nhỏ bằng gỗ, bên trong là một trái tim bằng pha lê đang tỏa ra hơi ấm kỳ lạ.
"Tôi đổi bằng Sự lãng quên của chính mình. Tôi muốn ông ấy sống tiếp mười năm đó, dù ông ấy sẽ hoàn toàn quên mất tôi là ai."
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mái tôn, báo hiệu cho một cuộc trao đổi nghiệt ngã sắp bắt đầu.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 : Những Tiếng Tích Tắc Không Ngủ
- Chương 2: Cái Giá Của Sự Lãng Quên
- Chương 3: Giao Kèo Của Kẻ Gác Đêm
- Chương 4: Những Kẻ Thu Hồi Trật Tự
- Chương 5: Nơi Thời Gian Bắt Đầu Lại
- Chương 6 Mảnh Ghép Thời Gian
- Chương 7 Dòng Chảy Bất Tận
- Chương 8 Vòng Quay An Lành
- Chương 9 Linh Hồn Thời Gian Mới
- Chương 10 Tiếng Cúc Cu Trở Lại
