Tiệm Cầm Đồ Thời Gian - Chương 3: Giao Kèo Của Kẻ Gác Đêm

Chương trước Chương tiếp

Lâm đứng dậy, bước đến góc tối nhất của tiệm, nơi đặt một chiếc đồng hồ cát lớn bằng thủy tinh đen. Cát trong đó không chảy xuống mà lại bay ngược lên trên, tượng trưng cho sự hỗn loạn của những cuộc đời bị xáo trộn.

"Cô Nhi, tôi đã sống ở đây hơn hai trăm năm," Lâm bắt đầu, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tôi đã nhìn thấy hàng ngàn người đổi mạng để lấy tiền, đổi thanh xuân để lấy danh vọng. Nhưng cô là người đầu tiên dùng 'Sự lãng quên' để chuộc lại thời gian cho người khác mà không một lời oán thán."

Nhi ngước nhìn anh, sự tò mò len lỏi vào trong nỗi đau: "Tại sao anh lại giúp tôi? Chẳng phải anh chỉ là một người làm kinh doanh sao?"

Lâm khẽ cười, một nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi của nhiều thế kỷ. "Kinh doanh cũng cần sự cân bằng. Khi cô chấp nhận bị xóa sổ, cán cân của thế giới này đã nghiêng hẳn về một phía. Nếu cha cô cứ sống trong sự trống rỗng đó, mười năm tôi trả lại cho ông ấy sẽ chỉ là mười năm dằn vặt. Đó là một sản phẩm lỗi, mà tôi thì không thích bán hàng lỗi."

Lâm đưa cho Nhi một hạt mầm nhỏ màu bạc. "Đây là 'Ký ức hồi sinh'. Nó không giúp cha cô nhớ lại tên cô hay quan hệ giữa hai người, nhưng nó sẽ gieo vào lòng ông ấy một cảm giác thân thuộc kỳ lạ. Ngày mai, hãy quay lại ngôi nhà đó, xin vào làm việc như một người giúp việc hoặc một trợ lý. Hãy để thời gian tự viết lại một câu chuyện mới."

Nhi nhận lấy hạt mầm, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay. "Còn anh? Anh nói anh sẽ dùng thứ thuộc về mình để trao đổi mà?"

Lâm quay lưng lại, bóng anh đổ dài trên vách tường đầy những lọ thủy tinh. "Cái giá của tôi là sự ràng buộc. Để hạt mầm này nảy nở, tôi phải chia sẻ một phần sinh mệnh của mình với nó. Nếu cô thất bại trong việc khiến ông ấy hạnh phúc, tôi sẽ mất đi khả năng làm chủ tiệm này mãi mãi."

Ngày hôm sau, Nhi quay lại căn biệt thự. Ông Vinh đang ngồi thẫn thờ trước ban công, tay cầm một con búp bê vải cũ kỹ mà ông tìm thấy trong kho – món đồ duy nhất không bị phép màu xóa đi vì nó chứa đựng quá nhiều tình cảm.

"Chào ông, tôi thấy thông báo ông cần người sắp xếp lại thư viện bóng đá và hồ sơ cũ," Nhi lên tiếng, giọng run run nhưng chứa đầy hy vọng.

Ông Vinh ngẩng đầu. Lần này, dù ánh mắt vẫn chưa nhận ra con gái mình, nhưng ông không còn vẻ xua đuổi như trước. Ông nhìn cô gái trẻ, cảm thấy có một sợi dây vô hình nào đó kéo trái tim mình về phía cô. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng lan tỏa, giống như hơi ấm của một người thân đã lâu không gặp.

"Cô... cô tên gì?" Ông Vinh hỏi, giọng bớt phần xa cách.

Nhi hít một hơi thật sâu, mỉm cười: "Cháu tên là An. Cháu rất giỏi sắp xếp những thứ bị lãng quên."

Những ngày sau đó, trong ngôi nhà rộng lớn, một mối quan hệ mới bắt đầu nảy nở. Họ không phải là cha và con gái theo cách cũ, mà là hai tâm hồn cô đơn nương tựa vào nhau. Nhi nấu những món ông thích, dù ông tự hỏi sao cô lại biết ông ghét hành và thích ăn cay. Ông Vinh kể cho cô nghe về những giấc mơ kỳ lạ, nơi ông thấy một cô bé chạy nhảy trên đồng cỏ, và Nhi chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt rưng rưng.

Tại tiệm cầm đồ "Vô Thời", Lâm nhìn vào chiếc đồng hồ cát đen. Cát bắt đầu ngừng bay ngược và rơi xuống từng hạt chậm rãi. Anh biết mình đã đánh cược đúng.

Nhưng, quy luật của thời gian vốn khắc nghiệt. Việc Nhi hiện diện bên cạnh ông Vinh với một danh tính mới đã bắt đầu thu hút sự chú ý của những "Kẻ Thu Hồi" – những thực thể chuyên đi săn lùng những kẽ hở của các bản hợp đồng thời gian.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
4.5/5 - (2 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *