Tiệm Cầm Đồ Thời Gian - Chương 4: Những Kẻ Thu Hồi Trật Tự

Chương trước Chương tiếp

Sự bình yên trong căn biệt thự của ông Vinh mỏng manh như một dải lụa trước gió. Nhi, dưới cái tên An, đã dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cha mình. Dù ông Vinh vẫn gọi cô là "cô An", nhưng cách ông để dành cho cô miếng bánh ngon nhất, hay cách ông lo lắng khi cô đi làm về muộn, đã minh chứng cho sức mạnh của hạt mầm ký ức mà Lâm đã trao.

Thế nhưng, vào một đêm trăng khuyết, không gian xung quanh ngôi nhà bỗng trở nên đặc quánh. Tiếng dế mèn im bặt, và không khí lạnh lẽo một cách bất thường.

Lâm đang ngồi trong tiệm cầm đồ thì chiếc chuông gió bằng xương thú trên trần nhà rung lên dữ dội. Anh đứng bật dậy, gương mặt biến sắc. "Chúng đến rồi."

Tại biệt thự, Nhi đang pha trà cho ông Vinh thì nghe tiếng gõ cửa. Ba người đàn ông mặc trường bào đen, gương mặt mờ ảo như được bao phủ bởi sương mù, bước vào mà không đợi mời. Họ là những Kẻ Thu Hồi – những thực thể cai quản sự chính xác của dòng thời gian.

"Hợp đồng số 8902 đã bị vi phạm," kẻ dẫn đầu lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng lá rụng. "Sự lãng quên không thể bị lấp đầy bằng cảm xúc. Ký ức là một món nợ, và nợ thì phải trả đủ."

Ông Vinh ngơ ngác nhìn những vị khách không mời: "Các ông là ai? Các ông đang nói gì vậy?"

Kẻ Thu Hồi phớt lờ ông, ánh mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào Nhi. "Cô đã lừa dối quy luật. Cô chấp nhận bị xóa sổ để đổi lấy thời gian, nhưng lại dùng sự hiện diện của mình để khôi phục sợi dây liên kết. Điều này làm rối loạn dòng chảy tự nhiên. Chúng tôi đến để thu hồi mười năm đó... và cả sự tồn tại của cô."

Nhi chắn trước mặt cha mình, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định: "Tôi không lừa dối. Tôi chỉ muốn ông ấy được hạnh phúc!"

"Hạnh phúc không nằm trong điều khoản của thời gian," Kẻ Thu Hồi lạnh lùng đáp. Hắn đưa tay ra, một luồng ánh sáng màu tím sẫm bắt đầu rút cạn sức sống của ông Vinh. Ông đổ gục xuống ghế, gương mặt già đi trong thấy, mười năm bắt đầu bị cưỡng ép lấy lại.

"Dừng lại!"

Tiếng quát vang lên cùng lúc với sự xuất hiện của Lâm. Anh bước ra từ một cánh cổng hư ảo, tay cầm chiếc đồng hồ cát đen.

"Lâm, anh đang can thiệp quá sâu vào công việc của chúng tôi," Kẻ Thu Hồi gầm gừ. "Anh là kẻ gác đêm, không phải kẻ phá luật."

"Tôi không phá luật, tôi chỉ thực hiện quyền 'Bảo hành'," Lâm điềm tĩnh bước tới giữa căn phòng. "Khi một hợp đồng gây ra sự đứt gãy quá lớn trong linh hồn, kẻ trung gian có quyền dùng chính thời gian tích trữ của mình để bù đắp. Tôi muốn dùng toàn bộ số thời gian trong tiệm 'Vô Thời' để bảo lãnh cho hai người họ."

Những Kẻ Thu Hồi khựng lại. Toàn bộ số thời gian trong tiệm của Lâm là tích lũy của hàng trăm năm, của hàng ngàn khách hàng. Đó là một con số khổng lồ.

"Anh sẽ mất tất cả, Lâm. Anh sẽ trở thành một kẻ phàm trần, già đi và chết như bất kỳ ai khác. Tiệm cầm đồ sẽ biến mất," Kẻ Thu Hồi cảnh báo.

Lâm nhìn Nhi, nhìn người cha đang thoi thóp, rồi khẽ mỉm cười. "Hai trăm năm nhìn dòng đời trôi qua mà không cảm xúc... tôi mệt rồi. Đã đến lúc tôi muốn được sống một cuộc đời có điểm kết thúc."

Anh ném chiếc đồng hồ cát đen xuống sàn nhà. Tiếng thủy tinh vỡ tan giòn giã. Một cơn bão thời gian vàng rực bùng lên, quét sạch những Kẻ Thu Hồi ra khỏi căn phòng, đồng thời lấp đầy mười năm bị mất của ông Vinh và hàn gắn lại mọi vết nứt trong không gian.

Khi ánh sáng tan đi, những người mặc áo đen đã biến mất. Căn phòng trở lại bình thường. Ông Vinh tỉnh dậy, ông nhìn Nhi, rồi nhìn người đàn ông lạ mặt đang đứng giữa phòng.

Lâm giờ đây không còn vẻ bí ẩn, mái tóc anh đã điểm bạc, những nếp nhăn thực thụ của tuổi tác bắt đầu xuất hiện trên gương mặt. Anh không còn là chủ tiệm "Vô Thời". Anh chỉ là Lâm, một người đàn ông trung niên bình thường.

"Cha!" Nhi nhào đến ôm lấy ông Vinh.

Lần này, ông Vinh không đẩy cô ra. Ông run run chạm vào tóc cô, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má già nua. "Con gái... Nhi của cha... Cha không biết tại sao cha lại quên con, nhưng trái tim cha đau quá..."

Sự lãng quên đã bị phá vỡ. Không phải bằng phép thuật, mà bằng sự hy sinh của một kẻ vốn tưởng mình không có trái tim.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
4.5/5 - (2 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *