Tiệm Cầm Đồ Thời Gian - Chương 2: Cái Giá Của Sự Lãng Quên
Lâm nhìn cô gái trẻ — tên cô là Nhi — rồi nhìn trái tim pha lê đang tỏa nhiệt trên bàn. Trong thế giới của những kẻ buôn thời gian, "Sự lãng quên" là một loại tiền tệ cực kỳ đắt đỏ. Khi một người chấp nhận bị lãng quên, mọi dấu vết của họ trong ký ức của người khác sẽ bị xóa sạch, như thể họ chưa từng tồn tại.
"Cô chắc chắn chứ?" Lâm hỏi lại, giọng anh thấp hơn một tông. "Nếu tôi nhận lấy sự lãng quên của cô, cha cô sẽ trẻ lại mười tuổi, món nợ mười tỷ vẫn sẽ biến mất như một phép màu, nhưng ông ấy sẽ nhìn cô như một người dưng qua đường. Thậm chí, những tấm ảnh chụp chung cũng sẽ mờ đi."
Nhi khẽ vuốt ve mặt dây chuyền trên cổ, ánh mắt kiên định: "Cha đã hy sinh cả đời để con được đi học, được sống trong đủ đầy. Giờ ông ấy lại bán đi mười năm cuối đời chỉ vì lo con không có chỗ che mưa nắng. Con không cần căn nhà đó, con chỉ cần cha được sống lâu hơn để nhìn thấy thế giới này."
Lâm thở dài, anh đưa tay chạm vào trái tim pha lê. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, bao trùm lấy không gian tiệm "Vô Thời".
"Hợp đồng thiết lập."
Nhi cảm thấy một cơn nhói buốt chạy dọc sống lưng. Hình ảnh của cô trong những ký ức của cha cô, của bạn bè, của thầy cô... tất cả đang bị rút cạn và đổ đầy vào trái tim pha lê kia.
Sáng hôm sau, tại căn biệt thự đang bị niêm phong của gia đình ông Vinh.
Ông Vinh tỉnh dậy trên chiếc ghế sofa cũ. Ông ngạc nhiên nhận thấy đôi bàn tay mình không còn nhăn nheo, làn da đã căng trở lại, sức sống của tuổi trung niên tràn trề trong huyết quản. Trên bàn là một xấp giấy tờ chứng minh mọi khoản nợ đã được tất toán bởi một nguồn quỹ ẩn danh.
"Kỳ lạ thật..." Ông lẩm bẩm. "Mình nhớ là mình đã đi đâu đó tối qua, nhưng tại sao mình lại ở đây?"
Đúng lúc đó, Nhi bước vào nhà. Cô run rẩy gọi: "Cha..."
Ông Vinh ngước lên, ánh mắt ông nhìn cô đầy xa lạ và cảnh giác: "Cô là ai? Sao lại vào được đây? Nhân viên bên ngân hàng à?"
Trái tim Nhi như bị ai bóp nghẹt. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự lạnh lùng trong ánh mắt người thân yêu nhất vẫn khiến cô đau đớn khôn nguôi. Cô cố giữ giọng bình tĩnh: "Cháu... cháu là người của công ty môi giới nhà đất. Cháu đến để gửi lại ông chìa khóa kho cũ."
"À, ra vậy. Cảm ơn cô." Ông Vinh nhận lấy chìa khóa, rồi quay lưng đi kiểm tra lại đống hồ sơ, hoàn toàn không có một chút vương vấn hay cảm giác quen thuộc nào đối với đứa con gái duy nhất của mình.
Nhi lẳng lặng bước ra khỏi nhà. Cô đi lang thang trên phố, nhìn những người bạn cũ đi ngang qua mà không hề chào hỏi. Cô đã trở thành một "bóng ma" giữa ban ngày.
Tối đó, Nhi quay lại tiệm cầm đồ. Lâm vẫn ngồi đó, bên tách trà hoa cúc tỏa khói nhạt.
"Cảm giác bị xóa sổ khỏi thế giới thế nào?" Lâm hỏi, tay vẫn lật cuốn sổ.
"Đau... nhưng thanh thản," Nhi đáp, giọng khản đặc. "Nhưng tôi nhận ra một điều, anh Lâm. Cha tôi tuy trẻ lại, nhưng ông ấy trông không hề hạnh phúc. Ông ấy cứ loay hoay tìm kiếm một thứ gì đó trong căn nhà, một thứ mà ông ấy cảm thấy đã mất đi nhưng không thể gọi tên."
Lâm dừng tay, ngước nhìn những chiếc lọ thời gian trên kệ. "Đó là lỗ hổng của tâm hồn. Thời gian có thể lấy lại, nhưng cảm xúc đã gắn liền với thời gian đó thì không thể bù đắp bằng vật chất. Ông ấy đang tìm kiếm cô, dù bộ não đã quên mất cô là ai."
Nhi im lặng một lúc rồi hỏi: "Có cách nào để ông ấy không còn thấy trống rỗng không?"
Lâm nở một nụ cười bí hiểm, ngón tay anh gõ nhịp lên mặt bàn: "Có một cách. Nhưng lần này, món đồ cầm cố sẽ không phải là của cô, mà là một thứ thuộc về tôi."
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 : Những Tiếng Tích Tắc Không Ngủ
- Chương 2: Cái Giá Của Sự Lãng Quên
- Chương 3: Giao Kèo Của Kẻ Gác Đêm
- Chương 4: Những Kẻ Thu Hồi Trật Tự
- Chương 5: Nơi Thời Gian Bắt Đầu Lại
- Chương 6 Mảnh Ghép Thời Gian
- Chương 7 Dòng Chảy Bất Tận
- Chương 8 Vòng Quay An Lành
- Chương 9 Linh Hồn Thời Gian Mới
- Chương 10 Tiếng Cúc Cu Trở Lại
