Vẫn Nhớ Em - Chương 1 Một Lần Lạc Lối

Chương trước Chương tiếp

Nắng Sài Gòn cuối chiều hắt xuống những mái tôn cũ kỹ, nhuộm vàng con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo tựa một mê cung. Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn mà quen thuộc đến gai người. Đối với Minh An, mọi thứ lúc này đều xa lạ, ngột ngạt và có chút đáng sợ. Cô đã đi lạc. Lạc thật sự.

Chiếc xe hơi màu trắng sang trọng của Minh An, vốn dĩ là biểu tượng của sự tiện nghi và quyền quý, giờ đây lại trở thành vật cản chướng mắt giữa con hẻm chật hẹp. Cô đã cố gắng rẽ vào đây theo chỉ dẫn của bản đồ trên điện thoại, hy vọng tìm một lối tắt để tránh kẹt xe. Ai ngờ, lối tắt ấy lại dẫn cô vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi những ngôi nhà san sát, cũ kỹ, những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện và những ánh mắt tò mò không ngừng đổ dồn về phía cô. Chiếc xe dừng hẳn, không phải vì tắc đường, mà vì Minh An không còn đủ can đảm để lái tiếp, khi mà lốp xe có vẻ như đã cán phải một mảnh kim loại sắc nhọn nào đó và xịt dần.

Minh An ngồi im trong xe, hơi thở gấp gáp. Mùi ẩm mốc và khói bụi len lỏi vào qua khe cửa kính, khiến cô thấy khó chịu. Cô đưa tay lên quạt nhẹ, cố gắng xua đi cái nóng bức và sự lo lắng đang bủa vây. Đôi mắt nâu sẫm của cô lướt qua những gương mặt lạ lẫm bên ngoài, những ánh nhìn không ác ý nhưng đầy sự dò xét. Đây không phải nơi cô thuộc về, cô biết rõ điều đó. Bàn tay cô run run mò tìm điện thoại, nhưng màn hình tối đen. Hết pin. Một sự cố nhỏ, nhưng trong hoàn cảnh này, nó trở thành một thảm họa.

Khi Minh An đang tuyệt vọng, tiếng bước chân sột soạt trên nền đất đá dăm khiến cô giật mình. Từ phía cuối hẻm, một bóng người cao ráo xuất hiện. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lam đã bạc màu nhưng vẫn phẳng phiu, quần jean sẫm màu và đôi giày thể thao cũ kỹ. Dáng người anh thanh mảnh nhưng vững chãi, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát. Gương mặt anh góc cạnh, với sống mũi cao và đôi môi mím chặt. Điều khiến Minh An chú ý nhất là đôi mắt. Đôi mắt ấy sâu thẳm, ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng lại có một sự trầm tĩnh lạ thường. Đó là Kiên.

Kiên vừa kết thúc ca làm thêm tại một quán cà phê sách, trở về nhà. Anh đã quen với khung cảnh xô bồ, quen với những mùi hương đặc trưng của xóm lao động. Nhưng hôm nay, có một điều bất thường. Một chiếc xe hơi sang trọng, thứ mà anh chỉ thấy trên tivi hay lướt qua trên đường phố trung tâm, lại đậu chình ình giữa con hẻm nhỏ này, chắn gần hết lối đi. Và bên trong, một cô gái. Cô ấy có mái tóc đen mượt buộc thấp, làn da trắng ngần nổi bật trong ánh chiều tà. Dù ngồi trong xe, anh vẫn có thể cảm nhận được vẻ thanh lịch, dịu dàng toát ra từ cô. Cô ấy không thuộc về nơi này, giống như một bông hoa lan đột nhiên xuất hiện giữa một rừng cây bụi.

Thấy Minh An đang cố gắng mở cửa xe, Kiên hơi chần chừ. Bản tính kín đáo khiến anh không muốn xen vào chuyện của người khác, đặc biệt là một người xa lạ thuộc về thế giới mà anh chỉ có thể nhìn từ xa. Nhưng rồi, ánh mắt tuyệt vọng của cô khi nhìn vào bánh xe xịt lốp đã chạm đến anh. Kiên thở dài một hơi, rồi tiến lại gần.

"Chào cô," giọng anh trầm ấm, hơi khàn. "Cô có cần giúp đỡ không?"

Minh An giật mình ngẩng đầu. Gương mặt cô ửng hồng vì bối rối. "À... vâng. Chiếc xe của tôi bị xịt lốp, mà điện thoại thì hết pin rồi." Cô ngại ngùng đáp, chỉ vào bánh xe đang dần xẹp lép. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, tinh tế từ cô thoang thoảng trong không khí, át đi một phần mùi ẩm mốc của con hẻm.

Kiên cúi xuống kiểm tra bánh xe. Một mảnh kính vỡ sắc nhọn đã găm vào lốp. "Cái này thì phải thay lốp dự phòng, hoặc gọi cứu hộ thôi cô ạ. Cô có lốp dự phòng không?"

Minh An lắc đầu. "Tôi... tôi không biết. Tôi không rành về xe lắm." Cô nói lí nhí, cảm thấy mình thật vô dụng. Ánh mắt cô cầu khẩn nhìn Kiên, như thể anh là tia hy vọng cuối cùng.

Kiên đứng thẳng dậy, nhìn cô. Đôi mắt buồn của anh dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp, có chút ngây thơ của Minh An. Anh nhận ra sự lúng túng, bối rối của cô không phải là sự yếu đuối giả tạo, mà là sự thật thà của một người chưa từng phải đối mặt với những rắc rối đời thường như thế này. "Vậy thì, cô có thể dùng điện thoại của tôi để gọi cho người thân hoặc cứu hộ. Nhà tôi ở ngay kia." Anh chỉ về phía căn nhà nhỏ, mái ngói đỏ nằm khuất sau những hàng cây chuối.

Minh An hơi ngạc nhiên. Trong thế giới của cô, người ta thường cảnh giác với người lạ, đặc biệt là khi họ xuất hiện từ những nơi như thế này. Nhưng ánh mắt Kiên chân thành, không chút toan tính. Cô cảm thấy một sự an toàn lạ lùng. "Thật sao? Cảm ơn anh nhiều lắm."

Cô bước ra khỏi xe. Dáng người mảnh mai của cô trong bộ váy trắng tinh khôi, đứng giữa con hẻm đầy bụi bặm, thật sự nổi bật. Kiên dẫn cô vào nhà. Căn nhà trọ nhỏ bé của hai mẹ con anh, dù đơn sơ nhưng gọn gàng, sạch sẽ đến bất ngờ. Mùi hương của hoa lài và vải vóc thoang thoảng từ góc phòng may của bà Lan, mẹ anh, khiến Minh An cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Kiên đưa cho cô chiếc điện thoại cũ kỹ của mình. "Cô cứ dùng thoải mái."

Minh An gật đầu, vội vàng bấm số của cha mình. Giọng ông Đức vang lên qua điện thoại, đầy vẻ lo lắng và tức giận. "Minh An! Con đang ở đâu? Sao không nghe điện thoại của ba? Ba đã gọi cho con bao nhiêu cuộc rồi!"

Minh An vội vàng trấn an. "Ba ơi, con xin lỗi. Điện thoại con hết pin, xe con lại bị xịt lốp. Con đang ở trong một con hẻm, nhưng có một bạn đã giúp con rồi." Cô cố tình nói giảm nhẹ, không muốn cha mình nổi giận thêm. Cô liếc nhìn Kiên, thấy anh đang lặng lẽ rót một ly nước lọc cho mình.

Sau khi nghe con gái giải thích địa chỉ sơ lược, ông Đức vẫn không ngừng cằn nhằn. "Con bé này! Cứ đi lạc lung tung! Giờ ở đâu ra cái hẻm đó? Ba sẽ kêu tài xế đến đón con ngay. Tuyệt đối không được đi đâu lung tung nữa!"

Minh An thở phào nhẹ nhõm khi cuộc gọi kết thúc. Cô trả lại điện thoại cho Kiên, đôi mắt lấp lánh sự biết ơn. "Cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không có anh, tôi không biết phải làm sao nữa."

Kiên chỉ khẽ gật đầu. "Không có gì. Cô cứ ngồi đây đợi, lát nữa tài xế đến tôi sẽ chỉ đường cho họ."

Trong lúc chờ đợi, Minh An không khỏi tò mò quan sát căn phòng. Những bản vẽ kiến trúc dở dang vương vãi trên bàn làm việc, những cuốn sách chuyên ngành xếp chồng lên nhau gọn gàng. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống của Kiên có vẻ giản dị, nhưng anh lại có một thế giới nội tâm phong phú, đầy tri thức. Một sự đối lập thú vị với vẻ ngoài có phần khắc khổ của anh.

"Anh là sinh viên kiến trúc à?" Minh An hỏi, cố gắng bắt chuyện.

Kiên ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên khi cô chủ động nói chuyện. "Đúng vậy. Tôi đang học năm cuối."

"Ồ, vậy anh rất giỏi. Kiến trúc là một ngành khó." Minh An mỉm cười, nụ cười nhẹ như sương sớm, khiến gương mặt góc cạnh của Kiên như được chiếu sáng hơn đôi chút. "Tôi cũng học kiến trúc, nhưng bỏ dở giữa chừng. Gia đình muốn tôi theo kinh doanh." Giọng cô thoáng chút buồn bã, nhưng nhanh chóng bị che giấu.

Cuộc trò chuyện của họ bị cắt ngang bởi tiếng còi xe quen thuộc từ phía ngoài hẻm. Chiếc Mercedes đen bóng chầm chậm tiến vào, tài xế của gia đình Minh An đang sốt sắng tìm kiếm. Kiên đứng dậy, ra hiệu cho Minh An.

"Họ đến rồi."

Minh An vội vã đứng dậy. Cô cảm thấy một sự tiếc nuối khó tả khi phải rời đi. Có lẽ, đây là lần đầu tiên cô được nói chuyện thoải mái với một người hoàn toàn xa lạ, không có những ràng buộc về địa vị hay kỳ vọng xã hội. Cô nhanh chóng lấy từ trong túi xách ra một chiếc ví nhỏ, nhưng Kiên đã lắc đầu.

"Không cần đâu cô." Giọng anh vẫn bình thản.

"Nhưng..." Minh An định nói gì đó, nhưng Kiên đã quay lưng đi trước, hướng ra cửa để chỉ đường cho tài xế. Cô đành nuốt lời, cảm thấy có lỗi. Nhanh chóng, cô lấy một tờ danh thiếp từ trong ví, ghi thêm số điện thoại cá nhân vào mặt sau, rồi nhét vào tay anh khi anh quay lại để tiễn cô ra xe.

"Đây là số điện thoại của tôi. Anh cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào nếu cần giúp đỡ. Hoặc... chỉ để nói chuyện thôi cũng được." Cô nói nhanh, ánh mắt đầy chân thành. Rồi cô vội vàng lên xe, không đợi Kiên kịp phản ứng.

Chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh, khuất dần vào con hẻm. Kiên đứng đó, nhìn theo bóng xe cho đến khi nó biến mất hẳn. Trong tay anh là tờ danh thiếp màu trắng ngà, in hình logo của một tập đoàn bất động sản lớn, kèm theo dòng chữ "Nguyễn Minh An" và một dãy số điện thoại viết tay nắn nót. Anh khẽ thở dài, cảm nhận sự chênh lệch rõ rệt giữa hai thế giới. Một thế giới xa hoa, lấp lánh, một thế giới mà anh chỉ có thể đứng từ xa mà chiêm ngưỡng. Anh biết, tốt nhất là không nên động vào. Tốt nhất là không nên liên lạc.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *