Vẫn Nhớ Em - Chương 3 Bàn Tay Giữa Hai Thế Giới
“Vâng… tôi cần giúp đỡ,” Minh An nói, giọng hơi run rẩy, khẽ gật đầu. Cô cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận sự bất lực của mình, nhưng trong tình cảnh này, không còn cách nào khác. Người đàn ông lạ gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Anh cúi người quan sát kỹ hơn chiếc lốp xe trước khi ngẩng lên nhìn cô.
“Cô có lốp dự phòng không?” anh hỏi, giọng vẫn đều đều. Minh An chớp mắt, cố lục lọi trí nhớ. “Tôi… tôi không chắc nữa. Tôi ít khi tự lái, thường là tài xế riêng hoặc anh trai tôi…” Cô ngập ngừng. Lời giải thích lại càng nhấn mạnh sự khác biệt giữa hai người. Anh không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng mở cửa xe phía tài xế, cúi đầu nhìn vào bên trong. “Thường thì lốp dự phòng ở cốp sau, hoặc dưới gầm xe,” anh nói, rồi ra hiệu cho cô. “Cô có thể mở cốp sau không?”
Minh An luống cuống tìm nút mở cốp, bàn tay chạm vào vô lăng lạnh ngắt. Khi chiếc cốp bật mở, một mùi da thuộc và nước hoa thoang thoảng bay ra, hòa lẫn với mùi khói bụi và dầu mỡ đặc trưng của con hẻm. Anh khẽ khom người, nhìn vào bên trong. May mắn thay, chiếc lốp dự phòng vẫn nằm gọn gàng ở vị trí của nó, sáng bóng như chưa từng được dùng đến. Anh không nói gì, chỉ bắt đầu di chuyển những túi xách hàng hiệu, những hộp quà và tập tài liệu sang một bên để lấy chiếc lốp ra. Minh An cảm thấy một chút ngượng ngùng khi anh phải chạm vào những đồ dùng cá nhân của cô.
“Để tôi giúp anh,” cô đề nghị, nhưng anh chỉ lắc đầu nhẹ. “Cô cứ đứng tránh ra một chút, kẻo bẩn,” anh nói, giọng không hề có ý coi thường, chỉ đơn thuần là lời khuyên. Minh An khẽ lùi lại, đứng nép vào góc tường cũ kỹ, cảm giác mình thật thừa thãi và lạc lõng. Cô nhìn anh thành thạo tháo chiếc lốp xẹp, từng động tác dứt khoát và mạnh mẽ. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh điện vàng vọt từ những bóng đèn treo lủng lẳng trên dây điện chằng chịt, hắt xuống gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm.
Những đứa trẻ trong hẻm đã thôi nô đùa, lũ lượt kéo nhau về nhà ăn cơm. Mùi thơm của những món ăn đơn giản như cá kho, canh chua bốc lên từ những căn bếp nhỏ, quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị rất đỗi đời thường. Minh An chợt nhận ra đã lâu rồi cô không cảm nhận được những mùi vị như thế này. Ở nhà cô, mùi đồ ăn luôn thoang thoảng, được kiểm soát cẩn thận, không bao giờ nồng nặc hay trộn lẫn. Cô khẽ rùng mình. Thế giới này quá khác biệt, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ.
Kiên – cô chợt nhớ đến cái tên mà anh trai đã nhắc đến một lần khi nói về một sinh viên kiến trúc giỏi xuất thân từ khu này – anh ta không hề để ý đến những ánh mắt tò mò vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía họ. Anh chỉ tập trung vào công việc của mình, đôi tay chai sạn nhưng linh hoạt vặn từng con ốc, nhấc chiếc lốp nặng trịch ra khỏi trục bánh xe. Chiếc áo sơ mi cũ của anh ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn phẳng phiu một cách kỳ lạ, như thể anh luôn giữ gìn nó cẩn thận đến từng nếp gấp. Điều đó khiến Minh An ấn tượng sâu sắc. Sự gọn gàng, sạch sẽ trong hoàn cảnh này không phải là điều ai cũng có được.
“Xong rồi,” anh nói, giọng hơi thở dốc, khi chiếc lốp dự phòng đã được lắp vào vị trí. Chiếc xe của cô, vốn dĩ chênh vênh, giờ đã đứng vững trở lại. Anh lau tay vào một mảnh giẻ cũ, rồi cất gọn gàng dụng cụ vào cốp xe. Minh An vội vàng bước tới, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. “Cảm ơn anh rất nhiều. Tôi không biết phải cảm ơn anh thế nào nữa.”
Anh chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn mang nỗi buồn cố hữu. “Không có gì. Đường này khó đi, cô nên cẩn thận hơn.”
Minh An lấy ví ra, định rút một vài tờ tiền mệnh giá lớn để gửi anh, nhưng cô chần chừ. Có điều gì đó trong ánh mắt anh, trong sự điềm tĩnh của anh khiến cô không dám làm vậy. Cô sợ sẽ xúc phạm anh. “Vậy… ít nhất để tôi mời anh một bữa ăn, hoặc một ly nước gì đó,” cô đề nghị, giọng nhỏ nhẹ.
“Không cần đâu,” anh nói, khẽ cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, chỉ làm khóe môi anh nhếch lên một chút, nhưng đủ để làm gương mặt anh bớt đi vẻ u buồn. “Tôi quen rồi. Cô cứ về đi, trời cũng tối rồi.”
Minh An cảm thấy một nỗi thất vọng nhẹ dâng lên. Cô không muốn cuộc gặp gỡ này kết thúc nhanh chóng như vậy. Có một sự tò mò, một sự thôi thúc không tên đang giữ chân cô lại. “Nhưng mà… điện thoại của tôi hết pin rồi,” cô nói, chợt nhớ ra vấn đề lớn nhất của mình. “Tôi không thể liên lạc với ai, cũng không thể gọi xe ôm hay taxi để ra khỏi đây.”
Kiên im lặng một lát, rồi anh rút chiếc điện thoại cũ kỹ của mình ra. Đó là một chiếc điện thoại cục gạch đời cũ, màn hình đen trắng, nhưng vẫn sáng đèn. “Cô có thể dùng điện thoại của tôi để gọi về nhà hoặc cho tài xế,” anh nói, đưa nó về phía cô. “Nhưng đừng gọi lâu quá, pin cũng không còn nhiều.”
Minh An nhận lấy chiếc điện thoại, cảm thấy một chút ấm áp từ hơi ấm bàn tay anh. Cô ngập ngừng nhập số điện thoại của Linh, cô bạn thân. Sau vài hồi chuông, giọng Linh lo lắng vang lên. “An! Cậu đang ở đâu vậy? Tớ gọi mãi không được, cậu có biết tớ lo lắm không?”
“Tớ xin lỗi, Linh. Điện thoại tớ hết pin. Tớ bị lạc vào một con hẻm nhỏ và xe bị xịt lốp. May mà có người giúp…” Minh An nhìn Kiên, khẽ mỉm cười. “Cậu đừng lo, tớ ổn rồi. Tớ đang ở… à, cậu có thể đến đón tớ ở đầu hẻm này được không? Tớ không biết tên đường cụ thể.”
Linh thở phào nhẹ nhõm. “Được rồi, cậu cố gắng ra chỗ dễ nhìn một chút. Tớ đang trên đường đây.”
Minh An trả lại điện thoại cho Kiên. “Cảm ơn anh rất nhiều,” cô nói, lần này giọng thành thật hơn bao giờ hết. “Tôi nợ anh một ân tình lớn.”
Kiên vẫn chỉ khẽ lắc đầu. “Không sao đâu. Cô đi cẩn thận.”
Cô nhìn anh, rồi nhìn xung quanh con hẻm. Cô biết mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này. Nhưng cô cũng biết, cô không muốn chỉ đơn giản là rời đi mà không để lại một dấu vết nào của sự kết nối. “Anh… anh có thể cho tôi số điện thoại của anh được không?” cô hỏi, lời vừa thốt ra đã khiến cô đỏ mặt. “Chỉ là… nhỡ có chuyện gì với chiếc lốp dự phòng này, hoặc là để tôi có thể liên lạc cảm ơn anh sau này.”
Kiên ngạc nhiên, ánh mắt anh khẽ mở to hơn một chút, rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh. Anh nhìn cô một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, anh rút từ túi áo ra một cây bút chì và một mảnh giấy nhỏ đã nhàu nát, có lẽ là một phần của bản vẽ nào đó. Bàn tay anh viết nhanh vài con số, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ. Anh đưa mảnh giấy cho cô.
Minh An nhận lấy, cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô cẩn thận gấp mảnh giấy nhỏ, bỏ vào túi xách. “Cảm ơn anh, Kiên,” cô nói, khẽ gọi tên anh. “Tôi là Minh An.”
Anh gật đầu, môi khẽ nhếch. “Tôi biết. Minh An.” Anh lặp lại tên cô, giọng trầm ấm, khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là lần đầu tiên cô nghe tên mình được phát âm một cách thân mật và gần gũi đến vậy, không phải là sự trịnh trọng hay xa cách như những người xung quanh cô vẫn thường gọi.
Một tiếng còi xe vang lên từ phía đầu hẻm, báo hiệu Linh đã đến. Minh An quay người nhìn về phía tiếng còi, rồi lại quay lại nhìn Kiên. Anh vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng vọt, dáng người cao gầy, đôi mắt sâu thẳm dõi theo cô. Khoảnh khắc ấy, giữa con hẻm nhỏ bé, bụi bặm và ồn ào, có một sợi dây vô hình vừa được giăng mắc, kết nối hai thế giới tưởng chừng không bao giờ có thể giao thoa. Minh An gật đầu chào anh một lần nữa, rồi vội vã bước đi, mang theo mảnh giấy nhàu nát với những con số đơn giản, và một cảm xúc khó tả trong lòng.
