Vẫn Nhớ Em - Chương 2 Người Lạ Giữa Con Hẻm
Minh An vẫn ngồi bất động, cảm giác bất lực và lạc lõng bủa vây. Ngoài kia, ánh mắt tò mò của những người dân đang nấu bữa tối, những đứa trẻ chạy qua chạy lại, tất cả như một bức tranh sống động nhưng xa lạ đến đáng sợ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Điện thoại đã chết, xe thì xịt lốp, cô gần như bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới quen thuộc. Đang lúc tự hỏi phải làm gì tiếp theo, một bóng người cao ráo xuất hiện bên cạnh cửa xe. Anh ta không nói gì, chỉ cúi xuống quan sát chiếc lốp xe đang dần xẹp hẳn, rồi ngẩng lên nhìn cô qua tấm kính cửa sổ.
Minh An giật mình, trái tim đánh thịch một nhịp. Cô vội vàng hạ kính xe xuống một chút, đủ để không khí len vào và đủ để cô nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông lạ. Anh ta trẻ tuổi, có lẽ chỉ hơn cô vài ba tuổi. Gương mặt anh góc cạnh, không quá đẹp trai theo kiểu hào nhoáng, nhưng có một vẻ gì đó rất cuốn hút và trầm tĩnh. Đặc biệt là đôi mắt anh, sâu thẳm và có một nỗi buồn thoảng qua, dưới hàng lông mi dày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt đã cũ nhưng được là phẳng phiu, và chiếc quần jean bạc màu. Bộ dạng anh giản dị, nhưng toát lên một sự sạch sẽ, gọn gàng đến lạ.
“Xe cô bị xịt lốp rồi,” anh nói, giọng trầm và đều, không có vẻ tò mò hay dò xét như những người khác. “Cô có cần giúp không?”
Minh An ngước nhìn anh, bất ngờ trước sự điềm tĩnh đó. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho những câu hỏi kiểu “cô là ai”, “đi lạc à” hay những ánh mắt soi mói, nhưng anh chỉ đơn giản là hỏi cô có cần giúp đỡ không. “Vâng… tôi nghĩ vậy,” cô đáp khẽ, giọng còn hơi run. “Điện thoại tôi hết pin, mà tôi… tôi không biết phải làm gì.”
Anh gật đầu, như thể đã đoán trước được. “Cô có lốp dự phòng không? Hoặc để tôi gọi giúp cô một chiếc taxi, xe cô không thể đi tiếp được đâu.”
Minh An lắc đầu. “Không… tôi không có lốp dự phòng. Mà tôi cũng không biết số điện thoại của ai ở đây cả.” Cô cảm thấy mình thật vô dụng trong khoảnh khắc này, một cảm giác mà cô hiếm khi phải đối mặt. Từ bé đến lớn, mọi thứ đều được sắp đặt, mọi vấn đề đều có người giải quyết thay cô.
Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt anh lướt qua vẻ ngoài thanh lịch của cô, chiếc váy lụa mỏng và mái tóc búi cao gọn gàng, rồi dừng lại ở vẻ bối rối, có chút sợ hãi trong đôi mắt nâu sẫm. Cô giống như một bông hoa lan quý hiếm bị đặt lạc vào giữa một khu vườn hoang dại. “Được rồi,” anh nói, giọng điềm đạm. “Vậy cô có thể để xe ở đây một lát không? Tôi sẽ gọi giúp cô một người thợ sửa xe. Nhưng bây giờ cô nên đi theo tôi vào nhà trước, khu này buổi tối cũng hơi phức tạp.”
Minh An ngần ngại. Đi vào nhà một người đàn ông lạ? Giữa con hẻm xa lạ này? Sự thận trọng được dạy dỗ từ nhỏ trỗi dậy. Nhưng nhìn ánh mắt thành thật của anh, và cái cách anh đứng đó, không vội vã, không áp đặt, cô lại thấy một sự tin tưởng lạ lùng. Hơn nữa, cô cũng không có lựa chọn nào khác. Cô đã quá mệt mỏi với việc ngồi trong chiếc xe nóng bức, ngửi mùi ẩm mốc và đối mặt với ánh nhìn của người lạ.
“Cảm ơn anh,” cô nói, mở cửa xe bước ra. Bước chân cô có chút loạng choạng khi đôi giày cao gót chạm vào mặt đường lồi lõm đầy rác. Anh chìa tay ra đỡ lấy cánh tay cô một cách tự nhiên, vừa đủ để cô lấy lại thăng bằng, rồi buông ra ngay. Cử chỉ ấy không hề có chút đường đột, chỉ là một hành động giúp đỡ thuần túy.
“Tôi là Kiên,” anh nói, khi cô đã đứng vững. “Cứ gọi tôi là Kiên.”
“Tôi là Minh An,” cô đáp. Trong khoảnh khắc đó, một tia nắng yếu ớt cuối cùng của ngày hắt xuống, khiến gương mặt góc cạnh của Kiên càng thêm phần trầm tư. Cô dõi theo anh khi anh đi vòng ra phía sau xe, đặt một viên gạch nhỏ dưới bánh xe rồi khóa cửa cẩn thận. Anh quay lại, ra hiệu cho cô đi theo. Con hẻm giờ đã bắt đầu lên đèn, những ngọn đèn vàng vọt leo lét chiếu sáng vài ba mét đường, đủ để Minh An nhìn thấy những ngôi nhà lụp xụp, những hàng tạp hóa nhỏ và mùi hương của các món ăn đường phố đang bay lượn trong không khí.
Anh dẫn cô vào một con hẻm nhỏ hơn, tối hơn, và dừng lại trước một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Một tấm biển nhỏ treo bên cửa ghi “Tiệm May Bà Lan”. Từ bên trong vọng ra tiếng máy may lạch cạch đều đều. “Đây là nhà tôi,” Kiên nói, mở cửa mời cô vào. “Mẹ tôi đang ở trong đó.”
Bên trong căn nhà nhỏ, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng đến bất ngờ. Chiếc máy may cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ, nơi bà Lan, một phụ nữ tóc đã điểm bạc, đang chăm chú làm việc. Bà ngẩng đầu lên khi nghe tiếng cửa mở, đôi mắt hiền từ nhìn Kiên rồi dừng lại ở Minh An, ánh lên vẻ ngạc nhiên. “Kiên, con bé này là ai vậy con?”
“Dạ, mẹ. Cô ấy bị lạc xe ở đầu hẻm, xe bị xịt lốp. Con đưa cô ấy vào đây tránh nắng một lát,” Kiên giải thích ngắn gọn. “Cô ấy là Minh An.”
Bà Lan nở nụ cười nhân hậu. “Ôi tội nghiệp con bé. Chắc con sợ lắm. Vào đây ngồi nghỉ đi con, để cô rót nước cho.” Bà đứng dậy, đôi tay chai sạn vì nghề may vá nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế nhựa mời Minh An ngồi. Minh An khẽ cúi đầu chào bà, cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng.
“Cảm ơn cô ạ,” Minh An đáp, ngồi xuống ghế. Căn phòng nhỏ, đồ đạc cũ kỹ nhưng không hề bừa bộn. Mùi vải vóc, mùi hương của bếp núc thoang thoảng, tạo nên một cảm giác yên bình mà cô chưa từng trải nghiệm trong căn biệt thự rộng lớn của mình. Bà Lan mang ra một ly nước trà đá mát lạnh. Minh An đón lấy, cảm ơn một lần nữa.
“Để con gọi cho thợ sửa xe và taxi cho cô ấy, mẹ nhé,” Kiên nói với mẹ, rồi quay sang Minh An. “Cô có cần gọi về cho gia đình không? Tôi có thể cho cô mượn điện thoại.”
Minh An chợt nhớ ra. “À vâng, nếu được thì tốt quá. Tôi phải gọi về báo cho gia đình, chắc giờ này mọi người đang lo lắng lắm.” Cô nhìn đồng hồ đeo tay. Đã gần bảy giờ tối. Cha cô chắc chắn sẽ rất tức giận. Cô nhanh chóng gọi cho cha, giọng cô trấn an ông rằng mình vẫn ổn, chỉ là lạc đường một chút và xe gặp sự cố. Cô không kể quá chi tiết về con hẻm nghèo khó hay sự giúp đỡ của Kiên, chỉ nói rằng có một người tốt bụng đã giúp đỡ cô và cô đang đợi taxi.
Trong lúc Minh An nói chuyện điện thoại, Kiên lặng lẽ gọi cho một người thợ sửa xe quen biết, dặn dò vài câu rồi đặt điện thoại xuống. Anh đứng đó, dựa lưng vào khung cửa, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Minh An. Cô gái này, với vẻ ngoài thanh lịch và giọng nói nhẹ nhàng, hoàn toàn không thuộc về thế giới của anh. Cô dường như được bao bọc trong một lớp vỏ trong suốt, tách biệt khỏi mọi thứ xung quanh. Nhưng khi cô cười nhẹ nhàng với bà Lan, hay khi cô nhấp một ngụm trà đá, sự dịu dàng ấy lại khiến anh không khỏi xao lòng. Một vẻ đẹp thanh khiết, không son phấn, nhưng lại có sức hút mãnh liệt.
Khi Minh An cúp máy, cô quay sang Kiên, ánh mắt đầy vẻ cảm kích. “Cảm ơn anh nhiều lắm, Kiên. Tôi không biết phải làm sao nếu không có anh giúp đỡ.”
Kiên lắc đầu. “Không có gì đâu. Chuyện nhỏ mà.”
Bà Lan cũng nói thêm, “Con đừng ngại, chuyện giúp đỡ nhau là bình thường mà con. Mà con gái đi một mình buổi tối thế này cũng nguy hiểm, may mà gặp được thằng Kiên.”
Minh An nhìn Kiên, cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc. Cô rút ra một tấm danh thiếp từ trong ví. “Đây là số điện thoại của tôi. Nếu có bất kỳ chi phí sửa xe nào, hoặc anh cần gì, cứ gọi cho tôi nhé. Tôi muốn được trả ơn anh.”
Kiên cầm lấy tấm danh thiếp. Nó được làm từ giấy cao cấp, in tên “Nguyễn Minh An” và chức danh nhỏ “Trợ lý Giám đốc Dự án” cùng logo của một tập đoàn bất động sản lớn mà anh từng nghe qua. Anh biết, gia đình cô thuộc hàng thượng lưu. Anh nhìn tấm danh thiếp một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Được rồi.”
Không lâu sau, tiếng còi xe taxi vang lên ngoài cửa. Minh An đứng dậy, chào tạm biệt bà Lan và Kiên. “Tôi đi đây. Một lần nữa, cảm ơn hai cô cháu rất nhiều.”
“Con đi đường cẩn thận nhé,” bà Lan dặn dò.
Kiên tiễn cô ra tận cửa taxi. Anh mở cửa cho cô, và khi cô đã yên vị trên xe, anh khẽ nói, “Cô về cẩn thận.” Minh An nhìn anh, nở một nụ cười nhẹ. Trong ánh sáng mờ ảo của con hẻm, nụ cười ấy như một đóa hoa vừa hé nở, mang theo chút e ấp, dịu dàng. Chiếc taxi lăn bánh, khuất dần vào bóng tối. Kiên vẫn đứng đó một lúc, nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó mất hút. Anh quay vào nhà, tay vẫn giữ chặt tấm danh thiếp mỏng. Con số điện thoại trên đó hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn vàng vọt. Kiên biết, cô thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà anh chưa bao giờ có thể chạm tới. Giữ lại số điện thoại này, đối với anh, chỉ như giữ lại một gánh nặng. Sau một thoáng chần chừ, anh chậm rãi lấy điện thoại của mình ra, mở mục danh bạ, nhưng rồi lại thở dài, cất tấm danh thiếp vào túi áo, và quyết định sẽ không liên lạc.
