Vẫn Nhớ Em - Chương 5 Khoảng Cách Trong Ánh Mắt

Chương trước Chương tiếp

Sau vài phút nữa, chiếc lốp dự phòng đã được lắp đặt hoàn chỉnh. Kiên đứng thẳng dậy, phủi nhẹ tay. Chiếc áo sơ mi của anh đã ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào tấm lưng rộng. Anh nhìn chiếc xe, rồi nhìn Minh An, ánh mắt không hề có vẻ tự mãn hay đòi hỏi. Chỉ là sự hoàn thành một công việc.

Minh An cảm thấy một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà là sự xúc động. “Tôi… tôi không biết phải nói lời cảm ơn anh thế nào,” cô nói, giọng vẫn còn chút run rẩy. Cô rút ví, định đưa cho anh một ít tiền công, nhưng Kiên chỉ khẽ lắc đầu.

“Không cần đâu, cô cứ cẩn thận hơn khi lái xe ban đêm là được rồi,” anh nói, giọng đều đều, không nặng không nhẹ. Anh không nhìn vào ví tiền của cô, mà nhìn thẳng vào đôi mắt Minh An, như muốn nhắn nhủ một điều gì đó sâu sắc hơn. Sự từ chối lịch sự và dứt khoát của anh khiến Minh An càng thêm ngượng ngùng. Cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào như vậy. Hầu hết những người cô tiếp xúc đều có mục đích rõ ràng khi giúp đỡ cô, dù là công việc hay xã giao.

“Nhưng ít nhất… để tôi mời anh một bữa ăn nhé? Coi như là lời cảm ơn chân thành từ tôi,” Minh An cố gắng đề nghị lần nữa, giọng tha thiết hơn. Cô cảm thấy mắc nợ anh rất nhiều. Kiên hơi nheo mắt, như đang suy nghĩ. Rồi anh khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến gương mặt góc cạnh của anh trở nên ấm áp hơn một chút. “Không cần đâu. Tôi chỉ giúp một người đang gặp nạn thôi. Cô về nhà an toàn là được rồi.”

Đúng lúc đó, từ đầu hẻm, một ánh đèn pha sáng rực rọi thẳng vào con hẻm tối. Tiếng động cơ xe sang trọng vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch. Một chiếc Mercedes màu đen bóng loáng từ từ tiến vào, dừng lại cách chiếc xe của Minh An vài mét. Cánh cửa xe bật mở, một người đàn ông trung niên trong bộ vest lịch lãm vội vã bước xuống, theo sau là hai vệ sĩ cao lớn.

“Minh An! Con có sao không?” Ông Nguyễn Minh Đức, cha của Minh An, gần như lao tới, vẻ mặt đầy lo lắng và tức giận. Ông nhanh chóng ôm lấy con gái, kiểm tra từ đầu đến chân, ánh mắt quét một lượt dò xét chiếc xe và cả con hẻm bẩn thỉu. Khi ánh mắt ông chạm vào Kiên, nó lập tức trở nên sắc lạnh và đầy nghi ngờ. Kiên vẫn đứng đó, bình thản, không hề né tránh ánh nhìn dò xét của ông Đức. Anh chỉ khẽ lùi lại một bước, nhường không gian cho cha con họ.

Minh An vội vàng giải thích: “Con không sao, cha. May mắn có anh ấy giúp con sửa xe.” Cô chỉ tay về phía Kiên. Ông Đức gật đầu một cách miễn cưỡng, rồi nhanh chóng quay sang nhìn Kiên với ánh mắt đánh giá. Ông rút ra một xấp tiền dày cộp từ túi áo, không thèm đếm, đưa thẳng về phía Kiên. “Cảm ơn cậu đã giúp đỡ. Đây là chút tiền công.”

Kiên vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. Anh nhìn xấp tiền, rồi nhìn thẳng vào mắt ông Đức. “Cháu không lấy tiền,” anh nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường. Ông Đức có vẻ ngạc nhiên. Ông không quen với việc bị từ chối, đặc biệt là bởi một người trẻ tuổi trong bộ dạng có vẻ nghèo khó như Kiên.

“Cậu cứ nhận đi. Công sức bỏ ra thì phải có thù lao chứ,” ông Đức kiên quyết. Minh An cảm thấy một sự khó chịu len lỏi. Cha cô đang biến sự giúp đỡ chân thành thành một giao dịch, và điều đó khiến cô cảm thấy bất công cho Kiên. “Cha à, anh ấy đã nói không cần rồi mà,” cô khẽ nói.

Kiên lắc đầu lần nữa. “Không sao đâu ạ. Cháu chỉ giúp đỡ thôi.” Anh quay sang Minh An, khẽ gật đầu chào. “Cô về cẩn thận.” Rồi anh quay lưng, bước đi chậm rãi vào sâu hơn trong con hẻm, bỏ lại phía sau ánh đèn pha chói mắt và bầu không khí căng thẳng.

Minh An dõi theo bóng anh cho đến khi anh khuất hẳn vào một ngõ nhỏ. Lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả. Vừa là sự tiếc nuối vì không thể bày tỏ lòng biết ơn trọn vẹn, vừa là sự tò mò không dứt về con người anh. Anh như một làn gió mát lành thổi qua cuộc sống ngột ngạt của cô, để lại một dấu ấn khó phai. Chiếc danh thiếp cô đưa cho anh, liệu anh có giữ không? Hay chỉ là một món đồ thừa thãi trong thế giới của anh?

Khi chiếc xe Mercedes lăn bánh rời đi, mang theo Minh An về lại thế giới của cô, Kiên đứng lặng lẽ trong căn phòng trọ nhỏ, dưới ánh đèn vàng vọt. Anh đưa tay vào túi quần, rút ra chiếc danh thiếp màu trắng tinh với dòng chữ "Nguyễn Minh An" được in chìm tinh xảo. Anh lướt ngón tay cái qua dòng số điện thoại, rồi khẽ thở dài. Mối liên kết giữa họ, dù chỉ là thoáng qua, lại quá đỗi mong manh và xa vời. Anh biết, tốt hơn hết là đừng nên chạm vào thế giới ấy. Cuộc gặp gỡ này, hãy để nó chỉ là một kỷ niệm đẹp trong im lặng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *