Vẫn Nhớ Em - Chương 4 Bàn Tay Giữa Hai Thế Giới
“Cô cứ đứng tránh ra một chút, kẻo bẩn,” anh nói, giọng không hề có ý coi thường, chỉ đơn thuần là lời khuyên chân thành. Minh An gật đầu, lùi lại vài bước, đứng nép vào bên cạnh chiếc xe. Cô quan sát anh. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt từ một tiệm tạp hóa gần đó hắt ra, bóng anh đổ dài trên nền đất, mạnh mẽ và vững chãi đến lạ. Anh không hề vội vàng hay cáu kỉnh. Mọi động tác đều dứt khoát, chuyên nghiệp như một thợ sửa xe lành nghề.
Anh cúi người xuống, tháo những con ốc vít đang bám chặt bánh xe. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc, lách cách trong không gian tĩnh mịch của con hẻm. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh, chảy dọc xuống thái dương rồi biến mất vào chân tóc đen nhánh. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt đã cũ của anh dần thấm ướt một mảng ở lưng và vai, lộ ra những đường cơ bắp rắn chắc dưới lớp vải. Minh An thấy rõ bàn tay anh, những ngón tay dài, gân guốc, chai sần – những bàn tay của một người đàn ông lao động. Cô bất giác so sánh với bàn tay mình, trắng nõn, mềm mại, chưa từng phải làm một công việc nặng nhọc nào.
Anh làm việc một cách thầm lặng, không cần bất kỳ sự giúp đỡ hay lời thúc giục nào. Trong khoảnh khắc đó, Minh An cảm thấy một sự hổ thẹn len lỏi trong lòng. Cô, một tiểu thư được bao bọc trong nhung lụa, lại hoàn toàn bất lực trước một tình huống nhỏ bé như thế này, trong khi anh, một người xa lạ, lại dễ dàng giải quyết mọi chuyện. Sự khác biệt giữa họ không chỉ là chiếc xe sang trọng và con hẻm nghèo khó, mà còn là cả một thế giới của kinh nghiệm sống và sự tự lập.
“Xong rồi,” anh nói, đứng thẳng dậy, phủi nhẹ tay. Chiếc lốp dự phòng đã được lắp vào vị trí, sáng loáng dưới ánh đèn. Chiếc lốp cũ, xẹp lép, được đặt gọn gàng vào cốp sau. Anh đóng cốp xe lại, rồi quay sang nhìn cô. Gương mặt anh lấm lem một chút bụi bẩn và dầu mỡ, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, sâu thẳm ấy. “Cô có thể đi được rồi.”
Minh An sửng sốt. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức cô không kịp định thần. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô bờ, nhưng cũng kèm theo một chút hụt hẫng khó tả khi nghĩ đến việc anh sẽ rời đi. “Cảm ơn anh,” cô vội vàng nói, giọng hơi nghẹn lại. “Thật sự… tôi không biết phải cảm ơn anh thế nào. Để tôi… để tôi gửi anh chút tiền công nhé?” Cô vội vàng lục túi xách, tìm ví.
Anh lắc đầu nhẹ, ánh mắt kiên định. “Không cần đâu. Tôi chỉ giúp thôi.”
“Nhưng mà…” Minh An ngập ngừng. Cô không quen với việc nhận sự giúp đỡ mà không đền đáp. “Ít nhất cũng để tôi mời anh một bữa cơm hoặc một ly nước gì đó.”
“Không sao đâu,” anh lặp lại, giọng anh không cho phép sự tranh cãi. Anh quay người, định bước đi. Minh An hoảng hốt. Cô không thể để anh đi như vậy. Gia đình cô chắc hẳn đang rất lo lắng, và cô vẫn chưa thể liên lạc với họ.
“Khoan đã!” cô gọi với theo, trái tim đập thình thịch. Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô, ánh mắt có chút khó hiểu. “Điện thoại của tôi… nó hết pin rồi,” Minh An nói, chỉ vào chiếc điện thoại đen ngòm trong tay. “Tôi không thể gọi cho gia đình. Họ chắc đang rất lo lắng.”
Anh nhìn chiếc điện thoại của cô, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt đang ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt của Minh An. Anh im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đưa tay vào túi quần, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã hơi xước. “Cô dùng tạm cái này đi,” anh nói, đưa nó về phía cô. “Gọi về cho người nhà đi.”
Minh An nhìn chiếc điện thoại trong tay anh, rồi lại nhìn anh. Đó là một cử chỉ bất ngờ, một sự tin tưởng tuyệt đối dành cho một người lạ. Cô cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng. “Cảm ơn anh,” cô thì thầm, nhận lấy chiếc điện thoại. Bàn tay cô khẽ chạm vào tay anh trong tích tắc, một cảm giác mát lạnh và hơi ráp nhẹ truyền đến.
Cô nhanh chóng bấm số của ba mình, ngón tay hơi run. Sau vài hồi chuông, giọng ông Đức vang lên ở đầu dây bên kia, đầy vẻ sốt ruột và giận dữ. “Minh An! Con đang ở đâu? Tại sao không nghe máy? Con có biết ba mẹ lo lắng đến mức nào không hả?”
“Ba ơi, con đây. Con xin lỗi. Điện thoại con hết pin, xe con bị xịt lốp. Con… con đang ở một con hẻm ở khu… khu này.” Minh An liếc nhìn xung quanh, cố gắng xác định vị trí. “Con không biết chính xác là hẻm nào, nhưng có một quán tạp hóa nhỏ ở gần đây.”
Ông Đức thở phào một tiếng nặng nề, giọng vẫn còn đầy sự căng thẳng. “Con ở yên đó. Ba sẽ sai người đến đón con ngay. Tuyệt đối không được đi đâu cả, rõ chưa?”
“Vâng, con biết rồi ạ,” Minh An đáp, nhẹ nhõm hẳn. Cô cúp máy, trả lại điện thoại cho anh. “Cảm ơn anh rất nhiều. Ba tôi nói sẽ cử người đến đón tôi. Tôi… tôi không biết phải nói gì hơn nữa.”
Anh chỉ khẽ gật đầu, nhận lại điện thoại. Không có một lời nói hoa mỹ nào, chỉ là sự im lặng đầy thấu hiểu. Hai người đứng đó, giữa con hẻm nhỏ dần chìm vào màn đêm, dưới ánh đèn vàng heo hắt, chờ đợi thế giới của Minh An tìm đến.
