Bên nhau trọn đời - Chương 1 Vụ va chạm định mệnh ở siêu thị
Duy Khang đẩy chiếc xe mua sắm nặng trịch những nhu yếu phẩm cho một tuần làm việc bận rộn. Anh sải bước dài qua lối đi đông đúc của siêu thị, cố gắng giữ gương mặt không chút biểu cảm, phớt lờ những ánh nhìn tò mò từ các cô gái trẻ. Thành phố Hồ Chí Minh về đêm vẫn náo nhiệt, và ngay cả trong không gian tiện nghi, máy lạnh này, sự hối hả của nó vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách.
Đột nhiên, từ một góc khuất, một bóng người vội vã rẽ ngang. Khang chưa kịp phản ứng, chiếc xe đẩy của anh đã va mạnh vào giỏ hàng của người đó. Một tiếng
“loảng xoảng”
vang lên, và vài món đồ trong giỏ hàng kia đổ tràn xuống sàn gạch lạnh lẽo.
“Xin lỗi!”
Một giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc đến mức khiến lồng ngực Khang thắt lại, vang lên. Anh ngước mắt lên, và ngay lập tức, thế giới xung quanh như ngừng lại. Trước mặt anh, giữa ánh đèn điện trắng sáng của siêu thị, là Lê Minh Anh.
Thời gian như bị bẻ cong. Bảy năm. Bảy năm dài đằng đẵng, anh đã cố gắng chôn vùi cái tên ấy, khuôn mặt ấy vào góc khuất sâu nhất của ký ức. Nhưng giờ đây, nàng đứng đó, mái tóc dài nâu hạt dẻ vẫn bồng bềnh như ngày nào, ánh mắt dịu dàng nhưng chất chứa nỗi buồn miên man, nhìn anh với vẻ hoảng hốt đến tột độ. Khang cảm nhận được một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
“Minh Anh…”
Cái tên thốt ra từ môi anh như một tiếng thở dài, nhẹ đến mức chính anh cũng không nghe rõ. Gương mặt sắc lạnh của Khang phút chốc hóa đá. Những ký ức ùa về như một cơn thủy triều: nụ cười rạng rỡ của nàng dưới nắng sân trường, những buổi hẹn hò lén lút ở quán cà phê cũ kỹ, và cả khoảnh khắc nàng quay lưng bước đi không một lời giải thích.
Minh Anh đứng bất động, đôi mắt mở to nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, tất cả sự bình yên mà cô đã cố gắng xây dựng trong suốt bảy năm qua sụp đổ tan tành. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô muốn chạy, muốn biến mất khỏi tầm mắt anh ngay lập tức, nhưng đôi chân như bị đóng băng tại chỗ.
Một nhân viên siêu thị vội vã chạy đến, giúp nhặt nhạnh những món đồ bị đổ.
“Anh chị có sao không ạ?”
Giọng nói của cô gái trẻ kéo cả hai về thực tại. Khang lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh khẽ nghiêng đầu, không nhìn Minh Anh, chỉ gật đầu với nhân viên, như thể người phụ nữ trước mặt anh chỉ là một người xa lạ vừa va chạm.
Không nói một lời, Khang quay lưng, đẩy chiếc xe mua sắm đi thẳng, bỏ lại Minh Anh đứng đó, run rẩy. Mỗi bước chân của anh như giẫm nát một mảnh ký ức. Anh muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi đôi mắt mang theo cả bầu trời tội lỗi và nỗi đau của cô. Anh phải quên, anh đã quên rồi.
Minh Anh nhìn theo bóng lưng cao lớn, lạnh lùng của Khang khuất dần sau kệ hàng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô vội vàng cúi xuống nhặt nốt những món đồ còn lại, bàn tay run rẩy đến mức không giữ nổi. Cảm giác tội lỗi và đau đớn tràn ngập. Cô đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt, nhưng chỉ một ánh mắt chạm nhau cũng đủ khiến cô tan chảy. Thành phố này thật sự quá nhỏ, và quá khứ thì chẳng bao giờ chịu ngủ yên.