Bên nhau trọn đời - Chương 3 Bức màn trong hẻm nhỏ
Ba ngày sau, ánh nắng gay gắt của Sài Gòn cuối chiều hắt lên những mảng tường vàng ố của con hẻm nhỏ quận 5, nơi tiệm sách cũ
"Thời Gian"
vẫn im lìm nằm đó. Minh Anh bước vội qua cánh cửa gỗ sơn bong tróc, hơi thở dồn dập sau một ngày dài làm việc tại studio.
Ngọc Linh đã đợi sẵn bên trong, cô ngồi vắt vẻo trên chiếc thang gỗ, tay cầm cuốn tạp chí nghệ thuật cũ, ánh mắt sắc sảo lướt qua những tiêu đề về buổi triển lãm sắp tới.
"Cậu lại trông như vừa bị ma đuổi vậy,"
Linh lên tiếng, giọng thẳng thắn nhưng không giấu nổi sự quan tâm. "Đã trốn được ba ngày rồi, định trốn đến bao giờ?"
Minh Anh lặng lẽ cất chiếc máy ảnh vào túi da, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ mòn vẹt. Nàng không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn về phía những kệ sách bụi bặm.
"Tớ gặp anh ấy,"
Minh Anh khẽ thốt lên, giọng nàng lạc lõng giữa tiếng quạt trần quay lạch cạch.
Ngọc Linh sững người, cuốn tạp chí trên tay rơi xuống sàn. Cô bước vội xuống, quỳ gối trước mặt Minh Anh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn mình:
"Ở đâu? Anh ta đã nói gì với cậu?"
"Chỉ là ở siêu thị. Anh ấy nhìn tớ, ánh mắt đó... vẫn như ngày xưa, nhưng lại xa lạ đến mức khiến tớ ngạt thở,"
Minh Anh nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh đôi bàn tay nắm chặt lấy xe đẩy của Khang hôm nọ.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía sau tiệm sách. Chị Lan, người phụ nữ với mái tóc muối tiêu và đôi bàn tay gầy guộc, bước ra từ bóng tối. Bà không nói gì, chỉ đặt lên bàn một tách trà hoa cúc nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút.
"Đến lúc phải đối mặt rồi, Minh Anh à,"
chị Lan lên tiếng, giọng bà trầm buồn nhưng đầy uy quyền. "Con không thể mang theo bí mật đó cả đời được. Càng trốn tránh, con càng tự làm mình tổn thương."
Minh Anh run rẩy cầm lấy tách trà, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa nhưng không thể làm tan đi sự rét lạnh trong lòng. Nàng ngước nhìn bà, ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn:
"Nếu anh ấy biết sự thật về việc con đã làm bảy năm trước, anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho con đâu, chị Lan."
Ngọc Linh thở dài, cô đứng dậy, bước ra cửa tiệm rồi nhìn ngược vào trong, ánh mắt kiên định:
"Khang không phải là người đàn ông hẹp hòi. Cậu cứ im lặng như vậy, anh ta mới là người đau khổ nhất. Tớ đã nghe tin anh ta đang tìm kiếm một nhiếp ảnh gia cho bộ ảnh kỷ niệm dự án luật mới. Cậu nghĩ đó là sự tình cờ sao?"
Minh Anh kinh ngạc nhìn bạn. Một thông tin mới ập đến khiến tâm trí nàng rối loạn. Liệu Khang đã biết nàng là ai, hay đây chỉ là một sự sắp đặt của định mệnh?
"Anh ấy tìm đến studio của tớ?"
Minh Anh hỏi, giọng lạc đi.
"Chưa, nhưng anh ta đã hỏi về tớ thông qua vài mối quan hệ trong giới nghệ thuật,"
Ngọc Linh đáp, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. "Duy Khang không bao giờ làm điều gì mà không có mục đích rõ ràng. Anh ta đã bắt đầu cuộc chơi rồi."
Không gian trong tiệm sách bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Minh Anh đứng dậy, nàng bước ra cửa tiệm, nhìn về phía cuối hẻm nơi ánh đèn đường bắt đầu le lói. Nàng biết, bức màn bí mật mà nàng dày công dựng lên đang dần bị xé toạc bởi chính người đàn ông ấy.