Bên nhau trọn đời - Chương 4 Bước Đầu Trong Bão

Chương trước Chương tiếp

Trời Sài Gòn đổ nắng nhẹ, nhưng trong không gian hẻm nhỏ, những giọt mưa đầu mùa rơi rả rích, như đang thầm thì một lời nhắc nhở rằng quá khứ không bao giờ có thể trôi qua một cách yên lặng.

Minh Anh bước ra khỏi tiệm sách “Thời Gian”, mắt cô dõi theo ánh đèn vàng le lói cuối hẻm. Mái tóc dài vẫn che khuất nửa khuôn mặt, nhưng trong từng bước chân cô dường như có một tiếng tim **đập rộn ràng** giữa tiếng ồn ào của thành phố.

Điện thoại dao động trong túi da, âm thanh vang lên như một tiếng chuông gọi tên. Cô kéo ra, thấy một số điện thoại không xác định: “– – –”. Đôi mắt cô dừng lại, một luồng cảm giác lạnh lẽo tràn qua.

Minh Anh trả lời, giọng cô hơi khẽ, “Alo?”.

Duy Khang nói, lạnh lùng: “Anh biết con đang ở đâu”. Lời nói của anh vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực, như một cánh gió lạnh thổi qua những kỷ niệm đã cũ kỹ.

Minh Anh nín thở, đầu óc lởn vởn giữa **cơn mưa** và bức ảnh “Người đàn ông dưới cơn mưa” mà cô vừa chụp. Hình ảnh đó hiện lên trong đầu cô, như một **cánh cước** không thể nào gạt bỏ.

“Anh muốn gặp, chúng ta phải nói chuyện”, Khang tiếp tục, giọng anh có chút nặng nề, như muốn nhấn mạnh rằng không còn chỗ cho những lời bào chữa.

Minh Anh gật đầu, dù không muốn thừa nhận. Cô gập chiếc máy ảnh lại, nhanh chóng rời khỏi hẻm, hướng về phía quận 1, nơi tòa nhà cao tầng của công ty luật nằm lặng lẽ giữa những tòa nhà chọc trời.

Khi bước vào sảnh lớn, ánh sáng đèn LED chiếu rọi vào sàn marble, phản chiếu hình ảnh của cô trong những gương khói. Một nhân viên lễ tân mỉm cười, “Chào anh, anh Khang đang chờ”. Cô cảm nhận được một **căng thẳng** không thể tránh khỏi đang dần bốc lên.

Khang đứng bên cửa sổ, nhìn ra phố, chiều tà vẽ lên bầu trời những dải màu cam và tím. Khi cô đi tới, anh quay lại, mắt anh không giấu được sự **đau** và **đoản**.

Khang nói, trầm: “Cô biết tại sao anh gọi. Anh cần cô giúp một dự án. Nhưng trước hết, cô phải trả lời một câu hỏi: Tại sao cô rời đi?”.

Minh Anh im lặng, tay cô run rẩy khi Khang đưa ra một phong bì dày, bên trong là một tấm ảnh đã cũ kỹ, được in lại từ bức “Người đàn ông dưới cơn mưa”. Khi cô nhìn kỹ, cô nhận ra một chi tiết chưa từng thấy: một chiếc vòng cổ nhỏ trên cổ anh, giống như chiếc vòng mà mẹ cô đã tặng cô năm năm trước. Cô ngã sững, ánh mắt bừng lên sự **định mệnh** đang dần hé mở.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *