Bên nhau trọn đời - Chương 8 Làn Gió Vắng
Sau khi rời khỏi tiệm sách “Bìa Cũ”, Duy Khang bước ra con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà lúc sáng sớm vẫn còn sương mỏng bao phủ mọi ngóc ngách của phố Xã Hội.
Khong nắm chắc chân bước trên những viên gạch trơn trượt, anh cảm nhận từng hơi thở lạnh của thành phố như muốn xé bật lớp im lặng quanh mình.
Trong khi ấy một người giao thư nhanh chạy tới với chiếc phong bì dày dặn khắc tên anh bằng mực đỏ đậm.
Bên người giao thư cười gượng gạo và nói, giọng vội vã: “Thưa ông Khang, có giấy thư từ cô Minh Anh gửi qua công ty.”
Khang nhận phong bì lên tay, mắt liếc nhanh vào địa chỉ người gửi vừa nhìn thấy chữ ký quen thuộc của cô...
Khang đáp nhẹ nhàng nhưng không giấu được chút ngạc nhiên trong giọng nói: “Cô đã viết gì trong lá thư này?”
Người giao thư lắc đầu rồi khuất về phía mái nhà rêu phong.
Duy Khang tìm một góc yên tĩnh bên quán trà Sen gần đó để mở phong bì.
Ông Tâm chủ quán đưa cho anh một ly trà sen thơm nhẹ và khẽ nhủ: “Thân anh uống nhé, trời còn se se.”
Khanh ngồi xuống ghế gỗ cũ kỹ và mở lá thư.
Lá thư bắt đầu bằng những dòng chữ viết tay mềm mại của Min Anh:
"Anh yêu dấu,
Nếu có lúc em vứt bỏ tất cả vì bảo vệ anh,
Hãy hiểu rằng em đã mang trên vai một gánh nặng không ai có thể thấy –
Một bệnh tật khiến mẹ tôi phải nhập viện suốt năm qua.
Em chọn rời xa vì sợ làm phiền anh bằng nỗi lo này,
Và vì không muốn anh nhìn thấy tôi yếu đuối trong bóng tối.
Xin lỗi vì đã im lặng,
Nếu có thể thì hãy đến bác sĩ ở bệnh viện Phú Nhuận,
Nơi mẹ tôi đang chiến đấu."
Khanh đọc xong dừng lại đôi mắt nhìn xa xăm về phía đường phố đang dần tỉnh dậy.
Anh thì thầm riêng mình trong tiếng trà hớn hở nhưng đầy tức giận và thương cảm:
"Sao em không cho tôi biết ngay từ đầu?"
Có tiếng rít nhẹ từ bàn phía sau là Hải – một phóng viên trẻ tuổi đang thu thập tin tức về nghệ sĩ địa phương.
Hải đứng lên hỏi nghiêng đầu và nói, giọng quyết đoán: “Ông có cần giúp gì? Tôi đang viết bài về những người hi sinh tình yêu vì gia đình.”
Khanh đáp nhanh không kém lời vừa khó chịu vừa tò mò:--> ``` (Note this placeholder indicates continuation.) ---===TEN=== Làn Gió Vắng
Duy Khang rời khỏi tiệm sách “Bìa Cũ” rồi bước ra con hẻm sau khi trời chưa hé sáng hoàn toàn; không gian quanh yên tĩnh chỉ vang vọng tiếng bước chân trên đá cuội.
Tâm trí hắn vẫn còn quay cuồng với lời chia sẻ của chị Lan về mẹ Minh Anh — một bí mật cô dè dặt chưa muốn hé mở — khiến hắn cảm giác như mặt nước bình yên cuối cùng cũng bắt đầu rung động... ``` (Note correction.)