Bên nhau trọn đời - Chương 5 Night Canvas
Sáng thứ Bảy, ánh sáng ban mai nhuộm vàng mái hiên của quán cà phê rooftop “Mây Trắng”, nơi những chiếc ghế nhựa màu xanh ngả nghiêng về phía sân thượng.
Gió nhẹ thổi qua các tán cây tre tròn trịa, đưa hương thơm lan tỏa từ bình trà xanh nằm trên bàn đá granit.
Minh Anh bước vào chậm rãi, tay cầm một cuốn sổ phác thảo mới mua ở chợ Bến Thành và một chiếc bao thư được đóng dấu sáp đỏ.
Cô ngồi xuống bàn góc bên cửa sổ, nhìn ra phố đông đúc dưới láng kính phản chiếu như một bức tranh thủy mặc hiện đại.
Sau vài phút chờ đợi yên lặng, cô mở bao thư và đọc lời mời bằng chữ ký tinh xảo:
"Kính gửi cô Lê Minh Anh,
Công ty Luật Quốc tế xin trân trọng mời cô tham dự buổi Gala Từ Thiện ‘Ánh Sáng Của Thành Phố’, diễn ra vào tối ngày hôm nay tại khách sạn InterContinental."
“Bạn có nhớ không,” tiếng nói vang lên phía sau cô.
Linh xuất hiện như một luồng gió nhẹ nhàng mặc áo khoác da màu đen và nở nụ cười díu dặt.
Linh nói, giọng hài hước nhưng đầy lo âu:
"Đó là lời mời của chị Hằng – đối tác cấp cao trong công ty luật của anh Khang."
Minh Anh khẽ nhíu môi:
"Chị Hằng… tôi không muốn gặp lại họ."
Linh cúi người xuống bàn gần nhất, đặt tay lên cuốn sổ phác thảo:
"Nếu cô không đến thì họ sẽ tìm cách khác để kéo cô vào vòng xoáy này."
Cô lặng im một lát lâu hơn lúc nào trước đây cô cảm thấy bị kèm theo ách trách nhiệm vô hình.
Trong khi đó trên sân thượng xa xa hơn có tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ một bộ đĩa vinyl cổ điển đang quay trên máy phát tử tế.
“Cứ thử tới xem,” Linh đề nghị nhẹ nhàng.
Minh Anh cuối cùng gập cuốn sổ lại và kéo áo khoác lên gáy như muốn che giấu cả một phần ký ức đau thương.
Cô đứng dậy rồi bước ra ngoài cửa kính lớn hướng về phía lối vào chính của khách sạn InterContinental mà bà Hằng chỉ bảo trong lá thư.
Khi bước chân vừa vừa đi qua lối thoát hiểm phía sau khu vực bar mini của café “Mây Trắng”, cô bất chợt nghe tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng giữa hai người đang tranh luận bên góc khuất.
Một người phụ nữ trung niên tóc bạc ngắn đứng bên tủ đồ ăn nhanh nhắc nhở mình rằng đã có ai đó còn lại chiếc áo khoác mà cô vừa lấy;
"Bạn cần áo này cho bữa tiệc tối nay," người phụ nữ nói khẽ.
Minh Anh nhận áo qua tay nàng và quay lại nhìn vào bóng tối nơi góc phố còn dập dờn ánh sáng neon xanh lam.
Khi mặt trời bắt đầu lặn và thành phố chìa mình trong những tia sáng huy hoàng cuối ngày...