Bên nhau trọn đời - Chương 2 Dòng Chảy Thời Gian
Cái tên ấy, tựa như một lời nguyền vô hình, đột ngột phá vỡ lớp băng giá ngự trị trên gương mặt Duy Khang. Nó nhẹ bẫng, nhưng lại mang sức nặng của cả một quãng thời gian bi thương. Minh Anh nghe thấy, và cả thế giới như **quay cuồng** trước mắt nàng. Ánh mắt nàng, vốn đã chất chứa nỗi buồn miên man, giờ đây nhuốm màu hoảng loạn tột cùng. Nàng không dám đối diện, không thể chịu đựng thêm một khoảnh khắc nào dưới cái nhìn ấy – cái nhìn vừa xa lạ, vừa thân quen đến thấu xương.
Minh Anh vội vã cúi xuống, những ngón tay run rẩy nhặt vội vã vài món đồ còn sót lại trên sàn, như thể hành động đó có thể che giấu đi sự hiện diện của nàng. Nàng không dám ngẩng đầu. Trong tiềm thức, nàng biết rõ, việc đối diện với Khang lúc này là một **nghiệt cảnh** mà nàng chưa hề chuẩn bị.
Khang vẫn đứng sững, đôi mắt sắc lạnh găm chặt vào bóng hình quen thuộc đang cố gắng thu mình lại. Trái tim anh, vốn đã được tôi luyện bằng thời gian và sự kiên định, đột nhiên loạn nhịp. Những mảnh vỡ ký ức **càn quét** tâm trí anh, tái hiện lại nụ cười rạng rỡ của nàng dưới nắng, những buổi chiều bình yên, và rồi… sự ra đi không một lời biện bạch. Một cảm giác giận dữ bùng lên, trộn lẫn với nỗi khắc khoải đã bị chôn vùi quá lâu.
Anh cất lời, giọng trầm khàn, như thể đang cố gắng kìm nén một cơn bão tố:
"Nàng… vẫn vậy. Vẫn chọn cách trốn chạy."
Minh Anh nghe rõ từng lời, như một mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim. Nàng không thể phủ nhận, cũng không có quyền biện bạch. Mấy món đồ trong tay nàng rơi xuống lần nữa. Nàng chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi đôi mắt đó, thoát khỏi ký ức đang **tra tấn** nàng không ngừng.
Nàng buông thõng tay, rồi bất ngờ **xoay người** và chạy. Nàng chạy thật nhanh, xuyên qua đám đông người mua sắm đang ngỡ ngàng. Tiếng bước chân nàng gấp gáp, tựa hồ đang cố gắng vượt qua cả dòng chảy của thời gian, để trốn thoát khỏi cái bóng của quá khứ đang **ám ảnh**.
Khang không đuổi theo. Anh đứng đó, như một bức tượng đài bằng băng giữa dòng người hối hả. Ánh mắt anh dõi theo bóng nàng khuất dần ở cuối lối đi, sự thất vọng và phẫn nộ hiện rõ trên gương mặt tưởng chừng như vô cảm. Bảy năm qua, anh đã tự nhủ lòng mình rằng sẽ không bao giờ để nàng có cơ hội khuấy động tâm can anh nữa. Nhưng chỉ một khoảnh khắc tái ngộ, thành lũy kiên cố anh dựng lên đã **lung lay**.
Anh cúi xuống, nhặt từng món đồ còn sót lại trên sàn, không phải của riêng anh, mà là của nàng. Một gói cà phê, một hộp sữa, và một cuốn tạp chí nghệ thuật có in hình một đôi mắt sâu thẳm – đôi mắt của một người đàn ông dưới cơn mưa. Tay anh siết chặt, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận tâm trí. Thật trớ trêu, thành phố này dẫu rộng lớn đến đâu, cuối cùng vẫn quá đỗi nhỏ bé để hai số phận từng giao thoa có thể vĩnh viễn chia lìa.
Trong một con hẻm nhỏ cách siêu thị không xa, Minh Anh ngồi thụp xuống bậc thềm cũ kỹ, hơi thở dốc gấp. Mái tóc dài lòa xòa che đi khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt lặng lẽ rơi, hòa lẫn với sự tủi thân và nỗi bất lực. Nàng đã cố gắng quên, cố gắng sống một cuộc đời khác, nhưng chỉ một ánh mắt, một câu nói, đã đủ để **khuấy đảo** mọi thứ. Cuộc tái ngộ này, nàng biết, không phải là ngẫu nhiên, mà là một lời tuyên chiến định mệnh. Quá khứ đã tìm về, và nàng không còn đường để lẩn trốn.