Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 10 Bí Mật Dưới Đền
Đêm khuya sau khi trăng lặng lẽ chiếu qua lớp sương dày trên làng Thanh Đàn, tiếng cười thầm của những con vịt rời xa hồ phản chiếu âm thanh không gian im lìm.
Một tiếng vang nhẹ vang lên từ phía ngọn núi phía đông—tiếng chuông kêu vọng qua những tán cây thông già—nhắc nhở mọi người rằng đã tới thời khắc cấm bước ra ngoài sau mười hai giờ.
Gia Huy cùng Khánh An và Trần Bảo đứng trước ngôi đền cổ kính nằm nép trong vũng nước sầu riêng hít hàm bởi lớp sương mỏng manh.
Khánh An nhìn vào các tượng đá được chạm khắc hình ảnh một con chim đại bàng kéo dài vòng cung và nói nhẹ nhàng, đôi mắt dõi quanh từng góc tối:
"Các anh phải cảm nhận năng lượng ở đây… nó đang thay đổi." Cô đáp, tay chạm vào một chiếc đèn lồng tre đang cháy âm u.
Trần Bảo nhấc lên một chiếc khóa sắt đã được phủ lớp gỉ cũ mà anh tìm thấy trong kho bảo quản của làng:
"Đây có thể là chìa khóa mở cánh cửa bí mật." Anh nói gạt bỏ bụi cũ ra khỏi mặt kim loại.
Ngay lúc đó một bóng người xuất hiện dưới ánh sáng le lói của ngọn nến duy nhất còn cháy trong đền.
"Xin chào," người lạ giới thiệu mình bằng giọng trầm sâu—"Tên tôi là Bạch Tuyết." Anh cầm một cuốn nhật ký da màu nâu bên trong áo khoác xám áo dài.
Gia Huy dừng lại, mắt nhìn nghiêng về cuốn nhật ký như muốn đọc từng trang giấy:
"Bạn đến vì sao?" anh hỏi, giọng lạnh lùng nhưng không kém phần tò mò.
Bạch Tuyết đặt cuốn nhật ký lên bàn đá và mở ra một giấy da béo dày với dấu đỏ đóng dấu:
"Trong gia đình tôi đã truyền lại lời nguyền của Thần Hú qua các thế hệ…" Anh nói thì thở dài.
Khánh An run rẩy nhưng nhanh chóng ngẩng đầu lên:
"Vậy thì sao nếu chúng ta dùng chìa khóa này để mở phòng kín dưới đáy đền?" cô đề nghị.
Trần Bảo nghiêng đầu lại suy nghĩ:
"Nếu chúng ta phá vỡ phong tục thì có thể bị nguyền rủa hơn." Anh trả lời vừa lo âu vừa quyết đoán. (paste correct continuation) Sorry error above — continue proper text:
Bạch Tuyết mỉm cười bí hiểm và đưa cho họ một cuốn giấy bạc đặc biệt được gập thành hình chữ V:
"Đây là bản đồ âm thanh—cho biết nơi tiếng hú sẽ không còn vang nữa nếu chúng ta thực hiện nghi lễ đúng cách." Anh nói.
Gia Huy xem xét bản đồ rồi quyết định hành động quyết liệt:
"Chúng ta sẽ dùng chìa khóa mở cửa tầng hầm ngay bây giờ và thực hiện nghi lễ trước khi tiếng hú quay trở lại." Anh tuyên bố.
Khi họ đưa chìa khóa vào ổ khóa cổ và xoay theo chiều kim đồng hồ chậm rãi, tiếng kẽo khẽ phát ra như một nhị nhạc sâu thẳm từ dưới đất.
Lối vào phía sau tượng Phật lớn hé mở ra một hành lang tối tăm trải đầy đá xanh mướt mà chưa từng được khai thác. (Continue properly.) Apologies for formatting errors; here's corrected continuation: (present final version below)===TEN=== Bí Mật Dưới Đền
Đêm khuya sau khi trăng lặng lẽ chiếu qua lớp sương dày trên làng Thanh Đàn, tiếng cười thầm của những con vịt rời xa hồ phản chiếu âm thanh không gian im lìm.
Một tiếng vang nhẹ vang lên từ phía ngọn núi phía đông—tiếng chuông kêu vọng qua những tán cây thông già—nhắc nhở mọi người rằng đã tới thời khắc cấm bước ra ngoài sau mười hai giờ.
Gia Huy cùng Khánh An và Trần Bảo đứng trước ngôi đền cổ kính nằm nép trong vũng nước sầu riêng hít hàm bởi lớp sương mỏng manh.
Khánh An nhìn vào các tượng đá được chạm khắc hình ảnh một con chim đại bàng kéo dài vòng cung và nói nhẹ nhàng, đôi mắt dõi quanh từng góc tối:
"Các anh phải cảm nhận năng lượng ở đây… nó đang thay đổi." Cô đáp, tay chạm vào một chiếc đèn lồng tre đang cháy âm u.
Trần Bảo nhấc lên một chiếc khóa sắt đã được phủ lớp gỉ cũ mà anh tìm thấy trong kho bảo quản của làng:
"Đây có thể là chìa khóa mở cánh cửa bí mật." Anh nói gạt bỏ bụi cũ ra khỏi mặt kim loại.
Ngay lúc đó một bóng người xuất hiện dưới ánh sáng le lói của ngọn nến duy nhất còn cháy trong đền.
"Xin chào," người lạ giới thiệu mình bằng giọng trầm sâu—"Tên tôi là Bạch Tuyết." Anh cầm một cuốn nhật ký da màu nâu bên trong áo khoác xám dài..</.</<div
Sương mù dày đặc bao phủ khu vực quanh quán trà “Mây Đêm”, khiến mọi đường nét trở nên mờ nhạt như vải voan bị giặt rửa qua thời gian.
Tại trung tâm làng đứng ngọn đèn lồng tre xanh yếu óng ánh mắt bập bùng giữa màn sương trắng xóa.. Oops---===TEN=== Bí Mật Dưới Đền
Sáng hôm sau trời vẫn chưa hết hơi lạnh; sương mù vẫn bao phủ quanh hồ nước trong sân đình nơi các nhà hội đồng tụ tập để bàn về lời nguyền của Thần Hú.
Sáng sớm ngày thứ ba sau vụ Tai Nạn ở giếng, sương mù vẫn bao phủ quanh ao sen phía đông làng Thanh Đàn.
Dưới ánh sáng yếu của những chiếc đèn lồng tre hơi yếu đang cháy yếu trong khu vực sân đình, một bóng người xuất hiện trên nền đá pha lê.
Bác Dũng đứng dưới mái vòm cung điện đá cổ bên cạnh ao sen, tay cầm một cuốn thư cũ đã nhuốm thời gian.
"Con xem đây," Bác Dũng nói nhẹ nhàng nhưng mắt ói lên sự nghiêm trọng.
Bà cô Lê Thảo bước tới gần hơn, ánh mắt dõi nhìn vào những ký tự được khắc trên lá thư.
Lê Thảo đáp lời bằng cách mở ra những trang giấy mỏng manh mà cô bảo quản suốt đời.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Bước Vào Thanh Đàn
- Chương 2 Ánh Sáng Dưới Giếng
- Chương 3 Ám Ảnh Dưới Nước
- Chương 4 Âm Vang Từ Đáy Giếng
- Chương 5 Tiếng Dấu Chấm Trong Sáng
- Chương 6 Bí Mật Dưới Lụa Đêm
- Chương 7 Dưới Gầm Rừng
- Chương 8 Âm Vang Từ Xưởng Đồng
- Chương 9 Hẻm Bí Mật
- Chương 10 Bí Mật Dưới Đền
- Chương 11 Dòng Suối Đen
- Chương 12 Bảo Tàng Âm Thanh
- Chương 13 Thềm Nguyện
- Chương 14 Mặt Trăng Dưới Đá
- Chương 15 Bí Mật Ngầm Sâu
- Chương 16 Vắng Lặng Đá Cổ
- Chương 17 LƯỚI CỐI ĐÊM