Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 11 Dòng Suối Đen

Chương trước Chương tiếp

Buổi sáng thứ năm của tuần mới, ánh nắng hiu hơi xuyên qua những tán cây dày đặc của khu rừng ven hồ Thanh Đàn.

Trên bờ nước phẳng lặng một dải đá xanh lam hiện ra như vệt máu trên nền cát trắng.

Gia Huy đứng bên một chiếc máy đo âm thanh di động mà anh vừa nhập khẩu từ thành phố.

Gia Huy hỏi, nghiêm túc: “Các em có biết tại sao tiếng hú vẫn vang ngay cả khi không ai thổi sáo?”

Khánh An cúi xuống nhìn vào một khe nước nhỏ và nhẹ nhàng đáp, “Mình cảm nhận được luồng năng lượng dường như đang tụ lại ở đây.”

Bên cạnh họ, Trần Bảo mở một cuốn tài liệu báo cáo khoa học mà anh thu thập được từ các trạm cảm biến gần bệ nước.

Trần Bảo nói, lạnh lùng: “Theo dữ liệu này, mức dao động âm thấp bất thường xuất hiện mỗi khi mặt trăng lên tới phần tư vòng.”

Lúc này một người đàn ông trung niên với áo khoác thảo dài bước tới nhóm.

Ông Lý giới thiệu bản thân bằng câu văn nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy: “Tôi là Lý Vũ Thành, người bảo trì hệ thống thoát nước của làng.”

Lý Vũ Thành tiếp tục nhẹ nhàng giải thích, mơ hồ nhưng quan trọng: “Có một đường hầm ngầm dưới khu vực này mà dân làng ít ai biết tới.”

Cứ vậy mọi người cùng nhau lùi bước về phía bờ suối để khám phá cửa vào được che phủ bằng lớp võ kim bạc bóng loáng.

Lê Thảo xuất hiện từ phía xa với một cuộn giấy bạc mới mà cô chưa bao giờ cho ai thấy.

Lê Thảo chia sẻ, khẽ thì thầm: “Trong tài liệu ấy có mô tả chi tiết về vòng bảo hộ bằng kim loại được đặt quanh miệng suối để giữ bình yên.”

Một tiếng vang nhẹ như tiếng khua xì từ đá nền khiến mọi người quay sang nhìn về phía sâu trong đêm tối. (pending)

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *