Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 4 Âm Vang Từ Đáy Giếng
Trong đêm còn đậm đặc sương mù, mặt nước giếng cổ rung lên như một tấm gương bỗng bị gió thổi, âm vang của tiếng hú vẫn còn lơ lửng trong không gian.
Gia Huy đứng bên bờ, lòng dâng lên nỗi sợ hãi xen lẫn cảm giác trách nhiệm: “Nếu tôi không lắng nghe, sẽ có bao nhiêu công trình hiện đại sẽ rơi vào “điểm mù” của lịch sử, như lần trước khi tôi bỏ qua tiếng gọi của một di tích cũ?”
Khánh An bước lại, mắt rưng rưng như thể đang dò xét từng luồng khí: “Chúng ta phải khai phá sâu hơn nữa, không chỉ nhìn vào mặt nước mà còn nghe được tiếng thở của ngọc thạch bên dưới.”
Gia Huy đáp, giọng không thay đổi: “Tôi sẽ lấy mẫu nước ngay, nhưng trước hết cần xác định nguồn âm thanh. Nếu có gì đó đang ẩn mình, chúng ta sẽ không thể bỏ qua.”
Trần Bảo đứng bên thiết bị đo, tay cầm sổ tay cũ, nói: “Hãy để tôi kích hoạt máy thu âm tần số thấp, nếu có âm vọng nào vượt qua giới hạn của tai thường, tôi sẽ ghi lại ngay.”
Phạm Quang đặt máy đo rung lên bờ, nhẹ nhàng điều chỉnh: “Nếu có sự dao động bất thường, âm thanh sẽ hiện ra dưới dạng một dải sóng, chúng ta sẽ thấy được “cạch” mà mọi người đã đề cập.”
Lê Thảo khép cuốn sổ, nhớ lại câu chuyện của ông cố: “Thần Hú không chỉ là tiếng hú, mà còn là lời thề của những người đã chết để bảo vệ giếng. Khi họ được gọi, mọi linh hồn sẽ xuất hiện như một dấu hiệu cuối cùng.”
Nguyễn Hồng nhìn vào mặt trẻ con hiện ra trên nước, mỉm cười khúc khích: “Đó là khuôn mặt của một đứa trẻ mà tôi chưa bao giờ thấy, giống như ảnh của người bà tôi, người đã mất trong trận 1954.”
Mai Lan run rẩy, tay chạm nhẹ vào lớp nước, thì thầm: “Tôi cảm thấy một hơi thở lạnh, như thể ai đó đang chờ tôi ở phía dưới, và tiếng hú bây giờ không còn là một lời nguyền mà là một lời mời gọi.”
Trên nền âm thanh cất lên, họ lấy một ống thủy tinh dài, rút lên mẫu nước trong giếng; khi ánh sáng chiếu qua, họ phát hiện những hạt sương lấp lánh, giống như “điểm mù” của một tinh thể kim loại chưa khai thác.
Gia Huy cảm nhận một luồng ký ức chợt hiện lên: “Ngày hôm nay, tôi nhìn thấy một hình ảnh cũ – một ngôi nhà nứt rạn, nơi người dân đã cố gắng chôn giấu một bí mật, và tiếng hú chỉ là tiếng vọng của quá khứ đang cố gắng thoát ra.”
Trong khoảnh khắc ấy, một âm thanh mới vang lên từ đáy giếng, không phải tiếng huýt sáo mà là một tiếng **kêu rì**, âm trầm như tiếng thở dài của một sinh linh vô hình, khiến cả nhóm đứng ngạc nhiên, không biết điều gì sẽ tiếp diễn.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Bước Vào Thanh Đàn
- Chương 2 Ánh Sáng Dưới Giếng
- Chương 3 Ám Ảnh Dưới Nước
- Chương 4 Âm Vang Từ Đáy Giếng
- Chương 5 Tiếng Dấu Chấm Trong Sáng
- Chương 6 Bí Mật Dưới Lụa Đêm
- Chương 7 Dưới Gầm Rừng
- Chương 8 Âm Vang Từ Xưởng Đồng
- Chương 9 Hẻm Bí Mật
- Chương 10 Bí Mật Dưới Đền
- Chương 11 Dòng Suối Đen
- Chương 12 Bảo Tàng Âm Thanh
- Chương 13 Thềm Nguyện
- Chương 14 Mặt Trăng Dưới Đá
- Chương 15 Bí Mật Ngầm Sâu
- Chương 16 Vắng Lặng Đá Cổ
- Chương 17 LƯỚI CỐI ĐÊM