Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 16 Vắng Lặng Đá Cổ

Chương trước Chương tiếp

Dòng sáng le lẻ của chiếc đèn pin chiếu lên mặt đá phủ rêu xanh lam vừa hé mở một tấm bê tông phủ đầy vệt xám.

Bên dưới ánh sáng ấy hiện ra một nền tượng chạm khắc hình con chim ách đang quay cuồng trên một bục đá lớn chưa từng xuất hiện trước đây.

Khánh An cúi xuống cảm nhận luồng khí lạnh dội lên da tay mình và thở dài nhẹ:
"Có gì đó đang thay đổi khi chúng ta chiếu sáng."

"Tiến tới trung tâm," Gia Huy đáp nhanh, mắt tập trung vào những đường nét phức tạp trên bê tông.

Dòng sáng le lẻ của chiếc đèn pin chiếu lên mặt đá phủ rêu xanh lam vừa hé mở một tấm bê tông phủ đầy vệt xám.

Bên dưới ánh sáng ấy hiện ra một nền tượng chạm khắc hình con chim ách đang quay cuồng trên một bục đá lớn chưa từng xuất hiện trước đây.

Khánh An cúi xuống cảm nhận luồng khí lạnh dội lên da tay mình và thở dài nhẹ:
"Có gì đó đang thay đổi khi chúng ta chiếu sáng."

"Tiến tới trung tâm," Gia Huy đáp nhanh, mắt tập trung vào những đường nét phức tạp trên bê tông.

Họ bước gần hơn, tiếng chân vang dội nhẹ trên lớp đá cứng như tiếng lách cách trong không gian tối sâu.

Trần Bảo nghiêm túc, nói: "Nếu có bất kỳ rung động nào nữa, tôi sẽ ghi lại ngay bằng máy đo cộng hưởng."

Phạm Quang xuất hiện từ góc tối, mang theo bộ thiết bị điện tử mới tinh.
"Đây là bộ phân tích âm thanh đa phổ," anh giải thích, đặt thiết bị lên bệ đá bên cạnh tượng.

Cây cột kim loại phát ra tiếng kêu rít khi tia sáng chạm vào các vòng khảm trên tượng.
"Nghe này!" Khánh An reo lên, tay chỉ vào vị trí mà âm thanh vang lên nhất.
"Âm thanh đang hội tụ tại những đường rãnh này."

Sáo đồng mà họ đã tìm được trong giếng trước kia được đặt cạnh tượng.
Gia Huy nhấc lên và nhẹ nhàng thổi một nốt duy nhất.
Âm thanh vang vọng như tiếng hú xa xăm của thời xa xưa.

Sự cộng hưởng bất ngờ làm cho bệ đá sụt xuống hơi sâu hơn,
khởi tạo một khe hở hẹp dẫn tới bóng tối vô tận.

"Cẩn thận!" Trần Bảo hét lên khi khối đá phía trước bắt đầu rung chuyển.
Anh chạy tới dùng chiếc búa kim loại để cố định phần cọc còn lại.

Trong khoảnh khắc đó, những ký tự cổ bằng chữ Hán xuất hiện trên bề mặt bên trong khe hở:
"血之祭祀,午夜星光,方可平息嗚咽。"

Khánh An đọc to các ký hiệu
và cảm giác lạnh buốt trải qua toàn thân như thể linh hồn Thần Hú đang tràn về bên ngoài.
"Có nghĩa là cần máu và thời điểm trăng tròn..."

Cả nhóm im lặng nhìn nhau,
trong khi tiếng hú cuối cùng vọng lại từ khoảng sâu hơn nữa,
gợi nhớ đến lời nguyền đã gây nên hàng loạt vụ chết ba năm trước.

"Chúng ta không thể để nó tiếp tục," Gia Huy quyết định mạnh mẽ,
"Nếu có cách nào ngăn chặn được sức mạnh của sáo thì phải thực hiện ngay."

Lúc này tiếng động sôi nổi làm cho lớp đất sét ở phía sau sáo vỡ vụn,
rơi xuống tạo thành dòng máu đỏ nhòe trên nền đá.
Ánh sáng le lói xen kẽ cùng bóng tối khiến mọi người cảm thấy như đang đứng giữa một lễ hiến tế cổ đại.

"Mọi thứ sẽ thay đổi," Phạm Quang thì thầm,
giữ chặt thiết bị phân tích âm thanh trong tay.
Anh nhìn sang Mai Lan – cô vẫn còn nằm im lìm tại vị trí ban đầu của giếng – và hiểu rằng câu trả lời có thể nằm ở đó.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *