Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 8 Âm Vang Từ Xưởng Đồng

Chương trước Chương tiếp

Ba tuần trôi qua sau màn đêm lạnh giá ở Thanh Đàn, bình minh vừa qua những tán cây bồ đề bên bờ sông khiến không khí trở nên trong lành hơn hẳn.

Ánh sáng đầu ngày chiếu vào một tòa nhà gỗ xưa màu nâu óng bên con đường đá ven thị trấn — nơi còn được gọi là xưởng chế tác đồng của làng.

Trong góc tối của xưởng, một tiếng rung nhẹ vang lên khi người thợ dùng búa đánh vào mặt bánh đồng kim loại.

"Tiếng này khác hẳn so với nhị nhạc thường nghe trong xưởng," Phạm Quang thì thầm khi nhìn vào các dải rung trên máy đo từ tính mới mà anh vừa mang về.

Bên cạnh bàn làm việc bận rộn có đặt một chiếc vòng tay bằng ngọc tảo xanh lấp lánh — món quà mà ông Lợi đã để lại cho Mai Lan trước khi cô biến mất vào giếng.

"Chiếc vòng này có thể giúp chúng ta trích xuất năng lượng ổn định hơn," cô đáp, mắt ánh lên quyết tâm.

Khi Khánh An bước vào xưởng cùng Gia Huy và Trần Bảo, họ gặp một người đàn ông trung niên mặt hiền hoà mặc áo khoác da nâu – người mà họ chưa từng gặp trước đây.

"Xin chào các anh chị," ông nói với nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt sâu sắc đang dõi quanh những dụng cụ kim loại.: "Tôi là Ông Tân, chuyên gia lưu trữ tài liệu dân gian tại thành phố."

"Chúng tôi đang tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào liên quan tới Thần Hú và lời nguyền trong làng," Gia Huy giải thích ngắn gọn sau khi xem xét bản thiết kế khu vực quanh giếng vừa mới thu thập dữ liệu địa chất.

"Theo tài liệu tôi mang theo," Ông Tân mở ra một cuốn sách da nứt và chỉ tay vào một trang có hình ảnh một chiếc chuông đồng khắc ký tự xoắn vòng.: "Đây chính là Chuông Lãnh Đại — nguồn âm hưởng có thể điều chỉnh năng lượng âm đạo dưới mặt đất."

Khi Anh chạm vào chuông thì tiếng vọng nhẹ lan tỏa khắp xưởng khiến không khí như rung chuyển.

"Chuông này sẽ phát ra tần số thấp khi được kích hoạt," Trần Bảo nói với vẻ nghiêm túc.: "Nếu chúng ta có thể kiểm soát nó, sẽ có cơ hội cân bằng lại trường năng lượng phá vỡ bởi sai lầm khai quật gần đây."

Khánh An dừng lại trước một tủ gỗ nhỏ nơi cô nhìn thấy một chiếc hộp bạc đóng kín được dệt bằng giấy vàng óng.

"Đây có phải là thứ mẹ đã giấu?" cô hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy lo âu.: "Bà luôn cảnh báo rằng chỉ khi đến lúc cần thiết mới mở ra."

Gia Huy mở nắp hộp và phát hiện bên trong một viên ngọc màu lam sâu—một phần còn lại của bộ ba bảo hộ mà bà Lợi đã nhắc tới năm trước.

"Chúng ta phải quyết định ngay hôm nay," Ông Tân khẳng định.: "Nếu không dùng được chuông ngay bây giờ để khóa lại nguồn năng lượng đang rò rỉ thì mọi cố gắng sẽ vô ích."

Sự căng thẳng tăng lên khi Trần Bảo tuyên bố rằng nếu họ tiếp tục mà không thông báo cấp trên sẽ bị coi là vi phạm pháp luật hành chính về bảo vệ di sản văn hoá.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì?" Mai Lan hỏi với giọng run rẩy nhưng ánh mắt kiên quyết vẫn không buông xuôi khỏi đôi tay đang ôm chặt viên ngọc lam ấy.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *