Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 2 Ánh Sáng Dưới Giếng

Chương trước Chương tiếp

Ngày mới mở ra, sương mù vẫn vương quanh những mái ngói lởn vẹn, như một tấm màn mỏng che phủ cả làng Thanh Đàn.

Gia Huy đứng bên cửa sổ, mắt dõi theo những làn gió lạnh lùa qua khóm cây đa, trong đầu ông vừa còn vang tiếng huýt sáo của đêm qua.

Khánh An bước tới, giọng êm dịu nhưng đầy nghiêm trọng:

“Sáng nay, chúng ta phải đi đến giếng cổ, nơi mà người xưa cho rằng là cửa vào thế giới âm.”

Gia Huy đáp lại, giọng không thay đổi:

“Tôi sẽ đồng hành, nhưng cần có bằng chứng cụ thể để không rơi vào mê tín.”

Họ gặp Lê Thảo tại nhà chùa, bà cô cầm trong tay cuốn sổ bìa da đã bạc màu, ánh mắt sâu thẳm như thấu suốt bao thế kỷ.

Lê Thảo giải thích:

“Thần Hú không phải là một linh hồn vô hình, mà là âm vang của những lời nguyền đã chôn sâu trong giếng. Nếu chúng ta lắng nghe đúng cách, sẽ thấy được nguồn gốc của tiếng sáo.”

Nhóm quyết định đi tới giếng, dưới ánh trăng còn le lói, tiếng bước chân của Phạm Quang vang lên trên những phiến đá ẩm ướt.

Nguyễn Hồng xuất hiện, mang theo một bình trà sôi, nói:

“Tôi đã nghe có tiếng sáo vang lại từ khu vực giếng, còn có một người vừa rời đi, khuôn mặt họa lờ.”

Ngay khi họ đến gần, một luồng hơi lạnh thổi ra từ giếng, tiếng huýt sáo vang lên lần nữa, rợn lạnh khiến mọi người rùng mình.

Gia Huy cúi mắt xuống giếng, ánh sáng le lói trên mặt nước sâu thẳm, và trong khoảnh khắc, một bóng mờ hiện ra, dường như đang chờ đợi.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *