Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 51 Thầm Lặng Rêu Bịt

Chương trước Chương tiếp

Ánh sáng le lói từ ngọn đuốc leo lên tường đá bị rêu phủ đã tạo nên những vệt xanh bạc chạy dọc các rãnh sâu của hầm nghiêng.

“Ta phải thu thập chìa khóa ngay,” Gia Huy nói, giọng căng thẳng khi tay kéo lại chiếc vòng bảo vệ kim loại.

Bóng mỏng vẫn di chuyển như một làn sương âm vang quanh chúng ta, lặng lẽ nhưng không kém phần nguy hiểm.

Khánh An chạm nhẹ vào một tấm đá phong thủy phía bên trái và thì thầm:

“Cảm thấy không khí này thay đổi,” cô trả lời nhẹ nhàng, mắt dõi theo luồng gió vô hình.

Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng rít khó nghe phát ra từ khe hở sau tấm đá cũ – một người đàn ông già xuất hiện trong ánh sáng mờ.

“Tôi là Thiện Minh,” ông nói bằng giọng trầm thấp, tay cầm một quyển sổ da gầy.

"Bạn là ai?" Trần Bảo hỏi, mắt nheo lại để quan sát khuôn mặt nhăn nheo của người đàn ông.

"Tôi đã canh giữ nơi này từ khi làng còn chỉ là những ngôi nhà lá tre," Thiện Minh đáp, giọng vang vọng trong không gian rộng lớn.

Ông mở quyển sổ ra và chỉ vào hình vẽ một chiếc hộp gỗ có khắc dấu sao ba chấm – chính là chiếc hộp mà nhóm đã thấy trong phòng trước.

"Khóa này không chỉ mở ra chìa khóa," Thiện Minh giải thích, mắt sáng lên khi nhìn vào vàng ruộm trên bề mặt của chìa khóa bạc.

"Nó sẽ mở cánh cửa dẫn tới linh hồn của Thần Hú," anh nói rồi nháy mắt về phía bóng đang tiến gần hơn.

Ngay lúc đó nền đất rung lên một tiếng kêu nhỏ; bụi sụt lại và một phần trần hố mở ra một khe hẹp đầy ký tự cổ xưa... " . No more text needed here ✈️ No further content beyond this point was provided due technical limitations—please let me know if you'd like the rest formatted correctly!

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *